Bài viết

Hoa lửa (387)

Tiếng Gọi Trong Mưa Bom

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (thôn 11)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, Lê Quang Bình mới 22 tuổi, là dân công hỏa tuyến chuyên vận chuyển lương thực và đạn dược ra tiền tuyến. Công việc của anh diễn ra chủ yếu vào ban đêm, men theo những con đường rừng gập ghềnh, nơi bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành mục tiêu của máy bay địch.

Một đêm mưa tầm tã, Bình cùng tổ vận chuyển nhận nhiệm vụ khẩn cấp: đưa số đạn còn lại đến một đơn vị đang bị vây hãm. Đường trơn, dốc cao, ai cũng kiệt sức, nhưng không ai dám dừng lại.

Giữa chặng đường, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom bắt đầu trút xuống. Cả tổ vội lao vào hốc đá trú ẩn. Sau loạt bom, mọi thứ chìm trong im lặng đáng sợ.

“Có ai bị thương không?” Bình gọi lớn.

Không có tiếng trả lời.

Anh bước ra khỏi chỗ nấp, lần mò trong bóng tối và mưa lạnh. Bất chợt, anh nghe thấy một tiếng rên yếu ớt. Đó là Thuận – người nhỏ tuổi nhất trong tổ, bị thương ở chân và không thể di chuyển.

Không chần chừ, Bình quay lại, khoác Thuận lên vai. Dù mưa xối xả và bom có thể quay lại bất cứ lúc nào, anh vẫn cắn răng bước tiếp. Mỗi bước đi là một lần trượt ngã, nhưng anh không buông.

Khi đến được điểm giao, trời đã gần sáng. Đơn vị nhận được đạn kịp thời và giữ vững trận địa. Thuận được cứu sống.

Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, Bình vẫn nói rằng điều ám ảnh nhất không phải là tiếng bom, mà là khoảnh khắc anh cất tiếng gọi trong màn mưa – và sợ rằng sẽ không còn ai trả lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn