Bài viết

Hoa lửa (388)

Cơn mưa bom

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 12)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cơn mưa bom Đêm đó, đơn vị của Trần Văn Hòa đang trú quân trong một khu vực rừng thưa thì máy bay xuất hiện dày đặc. Không gian yên tĩnh trước đó lập tức bị xé toạc bởi tiếng động cơ và ánh sáng từ pháo sáng. Bom bắt đầu rơi xuống. Đất rung chuyển dữ dội. Những thân cây lớn gãy đổ, lửa bùng lên từng khu vực. Các chiến sĩ nhanh chóng rút vào hầm trú ẩn đã được chuẩn bị sẵn. Trong không gian chật hẹp, mọi người gần như không thể nói chuyện. Chỉ có tiếng thở gấp và tiếng đất đá rơi lộp bộp bên ngoài. Hòa ngồi sát vách hầm, tay nắm chặt khẩu súng. Anh cố giữ bình tĩnh, nhưng mỗi tiếng nổ lớn lại khiến tim anh giật mạnh. Có một chiến sĩ trẻ bên cạnh không kìm được run rẩy. Hòa khẽ đặt tay lên vai anh: “Không sao đâu. Cứ chờ thôi.” Cơn oanh tạc kéo dài tưởng như vô tận. Có lúc đất trên nóc hầm rơi xuống, khiến mọi người tưởng như sắp bị vùi lấp. Nhưng cuối cùng, tiếng máy bay cũng dần xa. Khi họ bước ra, cảnh tượng bên ngoài khiến ai cũng lặng người. Rừng cây tan hoang, mặt đất đầy hố bom. Nhưng điều quan trọng là đơn vị vẫn còn nguyên. Hòa nhìn quanh rồi nói khẽ: “Còn người là còn tất cả.” Sau trận mưa bom ấy, họ lại tiếp tục hành quân, như thể chưa từng có gì xảy ra, nhưng trong lòng ai cũng hiểu mình vừa đi qua ranh giới rất mong manh giữa sống và chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn