Hoa lửa (395)
CUỘC THẨM VẤN TẠI CẦU ĐÔI – TÂN AN
Bác Hồ Thành Phương, sinh năm 1938, quê xã Tân Trạch, huyện Cần Đước, tỉnh Long An; cựu chiến sĩ cách mạng từng bị địch bắt giam tại nhà tù Phú Quốc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Sau khi bị bắt trong trận càn ngày 5/11/1969, bác Hồ Thành Phương bị quân Mỹ áp giải bằng trực thăng về căn cứ ở Cần Giuộc rồi tiếp tục đưa lên khu vực Cầu Đôi – Tân An để phục vụ công tác thẩm vấn.
Theo lời bác kể lại, ngay từ những giờ đầu tiên sau khi bị bắt, địch đã tìm mọi cách khai thác thông tin về tổ chức cách mạng. Chúng liên tục hỏi tên tuổi, chức vụ, đơn vị công tác và nơi hoạt động của lực lượng cách mạng tại Long An.
Dù bị đánh đập và đe dọa, bác Phương vẫn giữ vững tinh thần, khai tên giả là Nguyễn Văn Ai và nhận mình chỉ là thanh niên trốn quân dịch. Tuy nhiên, do quân Mỹ phát hiện trên miệng hầm có súng ngắn và súng Các-bin nên chúng nghi ngờ bác là cán bộ quan trọng của lực lượng cách mạng.
Tại khu thẩm vấn ở Cầu Đôi, địch sử dụng nhiều thủ đoạn tâm lý để lung lạc tinh thần người bị bắt. Chúng cho hai nữ nhân viên thuộc tổ chức Phượng Hoàng – Thiên Nga đến dụ dỗ bác chiêu hồi, hứa hẹn sẽ được hưởng cuộc sống sung sướng nếu hợp tác với chính quyền Sài Gòn.
Nhưng thay vì dao động, bác Phương đã thẳng thắn phản đối và lên án hành động phản bội Tổ quốc. Chính thái độ cứng rắn ấy khiến địch tức giận và đánh đập bác vô cùng dã man.
Theo bác kể lại, những trận đòn tra tấn liên tiếp khiến cơ thể kiệt sức. Tuy nhiên, điều khiến bác đau lòng hơn cả là việc địch đưa một đồng chí bị bắt chung đến đối chất nhằm ép khai thông tin về tổ chức cách mạng.
Dù bị áp lực nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần, bác Phương vẫn cố gắng giữ bình tĩnh và hạn chế tối đa việc tiết lộ bí mật của tổ chức.
Sau khi hoàn tất hồ sơ thẩm vấn, địch yêu cầu bác ký tên xác nhận nhưng bác kiên quyết từ chối. Ít lâu sau, bác bị chuyển qua Hố Nai – Biên Hòa rồi bị đày ra nhà tù Phú Quốc vào đầu năm 1970.
Ngày nay, khi nhắc lại cuộc thẩm vấn tại Cầu Đôi – Tân An năm ấy, bác Phương vẫn không quên cảm giác đau đớn nhưng đầy căm phẫn trước những thủ đoạn đàn áp của kẻ thù đối với người chiến sĩ cách mạng.



