Bài viết

Hoa lửa (408)

Nữ thanh niên xung phong anh hùng

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (thôn 18)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Thị Tần không chỉ là nữ thanh niên xung phong anh hùng mà còn là một đảng viên trẻ tiêu biểu trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Chị được biết đến là tiểu đội trưởng của 10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc nơi được mệnh danh là “tọa độ lửa” trong chiến tranh. Chị là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao đẹp vì Tổ quốc. Võ Thị Tần sinh năm 1994, được sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Hà Tĩnh nơi thường xuyên chịu ảnh hưởng của thiên tai và chiến tranh. Cuộc sống thiếu thốn, lam lũ đã sớm hình thành trong chị đức tính chịu khó, kiên cường và giàu nghị lực. Ngay từ nhỏ, Võ Thị Tần đã phải phụ giúp gia đình làm việc đồng áng, sống trong cảnh vất vả nhưng luôn giữ tinh thần lạc quan. Chính hoàn cảnh khó khăn ấy đã nuôi dưỡng trong chị tình yêu quê hương sâu sắc và ý thức trách nhiệm với đất nước. Khi lớn lên trong hoàn cảnh chiến tranh ngày càng ác liệt, chị chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá, người dân phải sống trong lo âu, mất mát. Điều đó càng thôi thúc chị mong muốn được góp sức mình cho Tổ quốc.

Vào thời điểm đó, chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Nhiều vùng quê, trong đó có Hà Tĩnh, thường xuyên bị bom đạn tàn phá. Người dân phải sống trong cảnh thiếu thốn, nguy hiểm luôn rình rập. Chứng kiến quê hương bị chiến tranh tàn phá, Võ Thị Tần luôn mang trong mình nỗi trăn trở lớn. Chị hiểu rằng đất nước đang rất cần những người trẻ sẵn sàng cống hiến. Chính vì vậy, dù tuổi đời còn rất trẻ, chị đã quyết định tình nguyện viết đơn xin gia nhập tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Quyết định ấy xuất phát từ trái tim yêu nước chân thành và tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc.

Sau khi được huấn luyện, chị được điều động vào tuyến lửa Ngã ba Đồng Lộc, là một trong những trọng điểm giao thông chiến lược bị đánh phá ác liệt nhất thời bấy giờ. Tại đây, bom đạn Mỹ liên tục trút xuống ngày đêm, biến nơi này thành “tọa độ chết”. Dù tuổi đời còn rất trẻ, khoảng 18–20 tuổi, Võ Thị Tần đã được giao nhiệm vụ làm tiểu đội trưởng của 10 nữ thanh niên xung phong. Đây là một trách nhiệm lớn, bởi chị không chỉ trực tiếp tham gia công việc mà còn phải quản lý, động viên và bảo vệ tinh thần cho đồng đội. Trong hoàn cảnh bom đạn ác liệt, vai trò của một người chỉ huy càng trở nên quan trọng. Võ Thị Tần luôn là người đi đầu, nhận nhiệm vụ khó khăn nhất và luôn giữ tinh thần vững vàng để làm gương cho đồng đội.

Description: 50 năm Chiến thắng Đồng Lộc: Nghẹn ngào trước bức thư gửi mẹ của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần


Tại Ngã ba Đồng Lộc, công việc của tiểu đội rất nguy hiểm và nặng nhọc. Võ Thị Tần cùng đồng đội phải đảm nhiệm công việc san lấp hố bom sau mỗi trận đánh, phá đá, mở đường cho xe vận tải, dẫn đường cho đoàn xe chi viện vào miền Nam và đảm bảo tuyến đường luôn thông suốt bất kể ngày đêm. Là tiểu đội trưởng, Võ Thị Tần luôn phân công công việc hợp lý, theo dõi tình hình chiến trường và đưa ra quyết định nhanh chóng trong những tình huống nguy hiểm. Chị luôn ưu tiên an toàn cho đồng đội nhưng vẫn đảm bảo nhiệm vụ được hoàn thành.Không chỉ là người chỉ huy, Võ Thị Tần còn là chỗ dựa tinh thần cho cả tiểu đội. Trong những giờ phút căng thẳng giữa bom đạn, chị luôn động viên mọi người giữ bình tĩnh, không sợ hy sinh và tin vào chiến thắng của dân tộc.Chị sống giản dị, gần gũi, luôn quan tâm đến từng đồng đội như người thân trong gia đình. Chính tinh thần ấy đã giúp tiểu đội giữ được sự đoàn kết và kiên cường trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.Chị không chỉ là một người lãnh đạo mà còn là một chiến sĩ thực thụ, sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm để giữ vững con đường ra tiền tuyến.Khi đang làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc, Võ Thị Tần cùng đồng đội phải đối mặt với bom đạn ngày đêm. Công việcvô cùng nguy hiểm, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Trong những giây phút hiếm hoi được nghỉ ngơi giữa chiến trường, chị đã viết một bức thư gửi về cho mẹ, người mà chị luôn thương nhớ nhất.

Trong bức thư ấy, Võ Thị Tần kể cho mẹ nghe về cuộc sống nơi tuyến lửa. Chị không nói về sự gian khổ hay sợ hãi, mà chỉ nhẹ nhàng kể rằng mình vẫn khỏe, vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao. Điều khiến người đọc xúc động nhất là lời nhắn gửi của chị dành cho mẹ. Võ Thị Tần mong mẹ đừng buồn nếu một ngày chị không trở về. Chị hiểu rõ sự nguy hiểm của chiến tranh, nhưng vẫn chọn ở lại chiến đấu vì Tổ quốc.

Những dòng chữ giản dị ấy chứa đựng tình yêu thương sâu sắc dành cho mẹ, lòng yêu nước lớn lao và sự chấp nhận hy sinh vì lý tưởng cao đẹp. Bức thư không chỉ là lời nhắn riêng tư giữa hai mẹ con, mà còn là tiếng nói của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến. Đó là thế hệ sẵn sàng rời xa gia đình, gác lại tuổi trẻ để bảo vệ đất nước.

Thời điểm tháng 7 năm 1968, chiến tranh đang ở giai đoạn rất khốc liệt. Ngã ba Đồng Lộc liên tục bị máy bay Mỹ ném bom với mật độ dày đặc nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện vào miền Nam.

Trong ngày 24/7/1968, khu vực này đã trải qua nhiều đợt bom liên tiếp. Đất đá bị cày xới, hố bom chồng lên nhau, đường giao thông gần như bị phá hủy hoàn toàn. Tuy nhiên, lực lượng thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ để khôi phục tuyến đường. Tiểu đội do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng gồm 10 nữ thanh niên xung phong vẫn tiếp tục nhiệm vụ san lấp hố bom, đảm bảo cho các đoàn xe có thể đi qua. Vào khoảng chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau khi vừa hoàn thành một đợt san lấp hố bom, Võ Thị Tần và đồng đội tạm thời rút vào một hầm chữ A gần khu vực làm việc để tránh đợt không kích tiếp theo. Tuy nhiên, không lâu sau đó, máy bay Mỹ quay trở lại và thả một loạt bom cực lớn xuống đúng khu vực trọng điểm nơi tiểu đội đang làm nhiệm vụ. Một quả bom đã rơi rất gần miệng hầm trú ẩn, gây ra vụ nổ mạnh khiến đất đá sạt xuống, lấp kín toàn bộ cửa hầm. Trong khoảnh khắc đó, mọi lối thoát đều bị chặn lại.

Trong trận bom ngày 24/7/1968, Võ Thị Tần cùng 9 nữ thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Các chị ra đi trong tư thế đang làm nhiệm vụ, không kịp trở về, nhưng đã hoàn thành sứ mệnh của mình là giữ vững tuyến đường chi viện chiến lược. Sự hy sinh ấy không chỉ là nỗi đau thương lớn lao mà còn là biểu tượng của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn