Hoa lửa (410)
Khăn rằn Krama – Nghĩa tình xuyên biên giới
Bên cạnh chiếc bi đông, một kỷ vật khác luôn được bác Luy trân trọng là chiếc khăn rằn (Krama) của người dân Campuchia. Đây không chỉ là món quà mà là biểu tượng cho lòng biết ơn của nhân dân nước bạn dành cho quân tình nguyện Việt Nam. Bác kể về một lần đơn vị hành quân qua một ngôi làng nhỏ vừa được giải phóng. Một "Mẹ" (cách gọi người phụ nữ lớn tuổi ở Campuchia) đã run rẩy tiến lại gần bác, lấy chiếc khăn rằn trên vai mình quàng lên cổ bác, đôi mắt mẹ rưng rưng lệ vì xúc động. Mẹ bảo bằng tiếng Khmer bập bõm rằng cảm ơn bộ đội đã cứu làng, cứu con cháu mẹ khỏi bọn ác ôn.
Chiếc khăn rằn ấy từ đó trở thành vật bất ly thân của bác Luy. Nó dùng để lau mồ hôi trên những dặm trường hành quân, dùng làm gối kê đầu giữa rừng già, và đôi khi dùng để băng bó vết thương cho đồng đội. Mỗi khi nhìn vào những ô vuông đặc trưng trên khăn, bác lại nhớ về những người dân hiền lành nơi đất bạn, nhớ về những bát cơm nắm mà bà con lén lút tiếp tế cho bộ đội giữa đêm khuya. Tình cảm quân dân không biên giới ấy đã giúp những người lính như bác vơi đi nỗi nhớ nhà và có thêm động lực chiến đấu. Chiếc khăn rằn không chỉ là một mảnh vải, nó là sợi dây liên kết vô hình giữa hai dân tộc, là minh chứng cho sự bao dung và thấu hiểu. Câu chuyện về chiếc khăn rằn là một nốt nhạc trầm ấm trong bản anh hùng ca về thời hoa lửa, nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự chân thành và tình hữu nghị quốc tế trong sáng.



