Bài viết

Hoa lửa (413)

Khoảnh khắc "Thót tim" và lằn ranh sinh tử

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 22)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đời lính đặc công, có những giây phút mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc. Bác Luy nhớ lại một trận đánh "thót tim" vào năm 1980 tại khu vực rừng núi hiểm trở. Khi đó, tiểu đội của bác đang thực hiện nhiệm vụ trinh sát thì bất ngờ rơi vào ổ phục kích của địch. Tiếng súng nổ chát chúa vang lên từ các bụi rậm xung quanh, đạn rít "chíu chíu" ngay sát tai. Trong tích tắc, bác thấy một quả lựu đạn của địch rơi ngay gần chỗ mình đang ẩn nấp.

Bằng phản xạ tự nhiên của một người lính đã dày dạn trận mạc, bác nhanh chóng lăn mình vào một khe đá hẹp. Một tiếng nổ chói tai vang lên, đất đá văng tung tóe che lấp cả người bác. Khói thuốc súng khét lẹt khiến bác nghẹt thở, tai ù đi không còn nghe rõ tiếng động. Trong giây phút ấy, bác nghĩ đến mẹ, nghĩ đến quê hương Yên Hòa và tự nhủ: "Mình không thể chết ở đây!". Bác nén đau, dùng hết sức bình sinh để vùng dậy, cùng đồng đội tổ chức phản công. Sự dũng cảm và quyết đoán của cả tiểu đội đã giúp họ phá vỡ vòng vây của địch. Trận đánh kết thúc, khi kiểm tra lại quân trang, bác thấy chiếc ba lô của mình đã bị mảnh đạn xé nát, chỉ chệch vài centimet nữa là trúng vào lưng. Khoảnh khắc ấy thực sự là một lần "chết đi sống lại". Câu chuyện này không chỉ kể về sự nguy hiểm mà còn lột tả bản lĩnh thép, sự bình tĩnh của người lính Đặc công trước những tình huống ngặt nghèo nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn