Bài viết

Hoa lửa (416)

Người anh hùng diệt xe tăng Cù Chính Lan

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (thôn 25)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cù Chính Lan (1930-1951) là một trong 7 cá nhân đầu tiên được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của Việt Nam. Ngày 13 tháng 12 năm 1951, trong trận tấn công căn cứ điểm Giang Mỗ, anh đã một mình đuổi xe tăng Pháp, nhảy lên thành xe, ném lựu đạn vào buồng lái để tiêu diệt xe. Cù Chính Lan là một đảng viên cộng sản kiên trung, một cán bộ gương mẫu luôn hết lòng vì đồng đội và nhân dân. Với tinh thần chiến đấu quả cảm, mưu trí, ngày 19/5/1952, đồng chí đã vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sắc lệnh truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngay trong đợt phong tặng đầu tiên của quân đội ta.

Cù Chính Lan sinh năm 1930 trong một gia đình nông dân nghèo tại làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Tuổi thơ của ông là những ngày tháng lam lũ, chứng kiến cảnh nước nhà bị thực dân Pháp đô hộ, người dân sống trong lầm than, đói khổ. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong lòng chàng thiếu niên vùng đất học một ý chí cách mạng sắt đá. Năm 1945, khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, ông hăng hái tham gia đội tự vệ xã. Đến năm 1946, khi thực dân Pháp quay lại xâm lược, Cù Chính Lan đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ với quyết tâm sắt đá: “Chưa đuổi hết giặc, chưa về quê hương”.

Trong những năm tháng “thời hoa lửa” của cuộc kháng chiến chống Pháp, Cù Chính Lan nổi tiếng với tư chất thông minh, tính kỷ luật cao và đặc biệt là sự dũng cảm vô song trên chiến trường. Trận đánh làm nên tên tuổi lẫy lừng của ông chính là trận Giang Mỗ trên đường số 6 vào tháng 12/1951. Lúc bấy giờ, xe tăng của địch là một nỗi ám ảnh bởi hỏa lực mạnh và lớp thép dày mà súng đạn thông thường khó lòng xuyên thủng. Khi một chiếc xe tăng hạng nặng của Pháp đang hung hăng nã đạn chặn đứng đà tiến quân của ta, Cù Chính Lan đã có một hành động táo bạo: Ông một mình băng qua làn đạn, bất ngờ nhảy phắt lên nắp xe tăng.

Khi quân địch hoảng sợ đóng chặt nắp hầm, ông đã bình tĩnh dùng lựu đạn nhét vào khe hở của tháp pháo. Một tiếng nổ vang dội, chiếc “quái vật thép” bốc cháy ngùn ngụt giữa trận địa. Hình ảnh người chiến sĩ nhỏ bé hiên ngang đứng trên nóc xe tăng địch đã trở thành biểu tượng rực rỡ nhất cho ý chí “lấy yếu thắng mạnh”, dùng tinh thần thép để quật ngã sắt thép quân thù.

Không dừng lại ở đó, trong trận đánh đồn Gù Bàu ngày 29/12/1951, dù bị thương nặng đến lần thứ ba, máu chảy đầm đìa nhưng Cù Chính Lan vẫn không rời vị trí. Ông nghiến răng chịu đựng nỗi đau xé tâm can, tiếp tục chỉ huy tổ bộc phá mở đường cho đơn vị xông lên chiếm bốt. Khi mục tiêu đã hoàn thành, người anh hùng ấy đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên mảnh đất Hòa Bình trong sự tiếc thương vô hạn của đồng đội. Ông hy sinh khi tuổi đời mới vừa 21, để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi nhưng cũng thắp lên ngọn lửa anh hùng cho toàn quân, toàn dân.

Dù lập nên những chiến công lẫy lừng, nhưng qua lời kể của bạn bè, đồng chí Cù Chính Lan luôn giữ lối sống khiêm tốn, giản dị và hết mực thương yêu đồng đội. Trong những giờ giải lao giữa các trận đánh, ông thường tận tình hướng dẫn kỹ thuật cho các chiến sĩ mới, chia sẻ từng bát cơm, mảnh chăn trong đêm rừng rét mướt.

Sự ra đi của đồng chí Cù Chính Lan đã để lại niềm thương tiếc khôn nguôi trong lòng quân và dân ta. Hình ảnh người chỉ huy mẫu mực, chiến đấu dũng cảm, có kỹ thuật giỏi nhưng luôn khiêm tốn, giản dị vẫn mãi hiện về như một biểu tượng bất tử của thế hệ thanh niên thời hoa lửa. Tên tuổi của ông sẽ mãi mãi được ghi vào sử sách như một bài ca về lòng yêu nước và ý chí tự cường của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn