Bài viết

Hoa lửa (419)

Chiếc bi đông sắt – Giọt sống giữa đại ngàn

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (thôn 28)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những kỷ vật mà bác Nguyễn Văn Luy còn lưu giữ từ thời chiến, chiếc bi đông sắt sờn màu sơn có lẽ là vật dụng thân thiết nhất. Trên chiến trường Campuchia khô khốc, nước uống đôi khi còn quý hơn cả lương thực. Bác kể, có những mùa khô kéo dài, các con suối đều cạn trơ đáy, đất đai nứt nẻ dưới cái nắng như thiêu như đốt. Khi ấy, mỗi người lính chỉ có một chiếc bi đông đầy nước để dùng cho cả ngày hành quân. Bác nhớ lại những lúc khát đến cháy cổ, môi nứt nẻ chảy máu, nhưng mỗi khi định uống một ngụm, bác lại nghĩ đến đồng đội đang kiệt sức phía sau.

Chiếc bi đông ấy đã chứng kiến những khoảnh khắc xúc động của tình đồng chí. Có lần, một người đồng đội bị thương nặng, bác đã nhường những giọt nước cuối cùng trong bi đông của mình để đồng đội có sức vượt qua cơn đau. Bác bảo: "Lúc ấy khát lắm, nhưng thấy đồng đội lịm đi, mình không đành lòng uống một mình". Chiếc bi đông sắt ấy không chỉ là vật chứa nước, nó là chứa đựng cả sự sẻ chia, lòng nhân ái giữa lằn ranh sinh tử. Có những lúc hành quân qua các phum sóc, thấy người dân Campuchia khát đói, bác lại sẻ chia chút nước quý giá ấy cho họ. Chiếc bi đông giờ đây nằm im lìm trong góc tủ tại thôn Liên Trì, nhưng với bác Luy, nó vẫn rỉ rả kể lại những câu chuyện về sự sinh tồn và tình người trong những năm tháng gian khổ nhất. Nó là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng mà mỗi người lính tình nguyện đều khắc ghi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn