Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Hoa lửa (42)

Trong các cuộc kháng chiến, kiến quốc đã có biết bao con em là người Công giáo xả thân với dân tộc. Riêng trong kháng chiến chống Mỹ đã có nhiều thanh niên Công giáo được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND. Nhân Đại hội Ủy ban Đoàn kết Công giáo Việt Nam (UBĐKCGVN) toàn quốc lần thứ V, chúng tôi trân trọng giới thiệu đôi nét về các anh.

Ninh Bình16/04/2026Nhóm tác giả (Thôn 39)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vượt bão lửa ở Seng Phan

Có lẽ, với tất cả những ai sống trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, chỉ cần theo dõi... nhà đài, cũng đủ biết đến tên tuổi Anh hùng LLVTND, Giu se Đỗ Văn Chiến thuộc Binh đoàn 559, người chiến sỹ trẻ, liên tục trong khoảng 1.000 ngày đêm trên chiến trường máu lửa hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ: Chỉ tiêu đơn vị giao chỉ vận tải 3 đêm/ chuyến, nhưng với Chiến là 3 đêm/3 chuyến và nhiều lần liều mình cứu cả đoàn xe chở hàng thoát khỏi đạn, bom của địch…

Anh sinh ra tại giáo họ Thánh Giu-se, giáo xứ Liên Phú (Hải Đông, Hải Hậu, Nam Định). Tháng 9/1966, khi vợ anh mang bầu đứa con đầu lòng, sắp đến ngày ở cữ thì anh lên đường tòng quân. Anh được huấn luyện cấp tốc rồi được điều thẳng sang nước bạn Lào, làm công tác vận chuyển quân lương vào giải phóng miền Nam.

Nơi anh vận tải là trọng điểm máu lửa Seng Phan (tỉnh Khăm Muộn), điểm yết hầu vận tải quân lương của bộ đội ta. Nắm rõ điều đó, địch ném bom không ngớt cả ngày lẫn đêm: Người, xe, đạn dược, lương thực... của bộ đội ta gặp muôn vàn khó khăn, nguy hiểm!

Nhưng người thanh niên này kiên cường liên tục trong 3 năm, không một đêm nào vận tải dưới hai chuyến, đưa hàng đi đến nơi về đến chốn. Tháng cao điểm, anh em bị thương nhiều, anh tự nguyện: Một người làm việc bằng ba, vận tải đến 32 chuyến/tháng...

Ngày 22/12/1969, anh được đón nhận danh hiệu cao quý: Anh hùng LLVTND. Tiểu đoàn anh được mệnh danh là "Tiểu đoàn Đại bàng xanh", cá nhân anh được mệnh danh "Con chim đầu đàn của Tiểu đoàn Đại bàng xanh, chuyên vượt bão lửa Seng Phan". Nhờ những chiến công đó, anh đã vinh dự được cử sang Trường Thanh niên (Liên Xô) học tập.

Về nước, trải qua các chức vụ từ trung đội, rồi lên đến Trưởng ban Thanh niên - Tổng cục Hậu cần, QĐND, ở đâu anh vẫn gương mẫu phấn đấu miệt mài. Sau 27 năm lên tục cống hiến cho quân đội, Anh hùng LLVTND Đỗ Văn Chiến đã về nghỉ hưu và mang trên vai quân hàm đại tá... Rồi ông được giới thiệu tham gia giữ chức Phó Chủ tịch Thường trực UBĐKCGVN; Ủy viên TW Hội CCB Việt Nam khóa II và III...

Mới đây, chị Thu Trang, một đồng nghiệp của tôi công tác tại chương trình Đời sống Tôn giáo - Đài Tiếng nói Việt Nam, tới thăm ông trong khu tập thể Vĩnh Tuy, Hà Nội, ông tiết lộ thêm một kỷ niệm thời chiến đấu mà ít người biết đến, âu cũng là do ông khiêm tốn không muốn kể nhiều về mình.

"Đêm 24/2/1968, trả hàng xong, tôi cùng đồng chí Diếp là lái phụ trên đường đi ra thì đi đầu đoàn xe, bị bom tọa độ đánh trúng vào đầu xe. Tôi và đồng chí Diếp cùng bị thương. Tôi bị đứt ngón tay thứ tư (bàn tay phải), còn dính ít da, đồng chí Diếp bị thương vào tay trái. Tôi bảo đồng chí Diếp là giật đứt ngón tay vứt ra để anh em cùng lái xe với hai cánh tay còn lại. Chúng tôi đã đi qua trọng điểm 7 cây số vào nơi an toàn, giải phóng cho đoàn xe phía sau. Sau đó, anh em Công binh mới đưa chúng tôi vào điều trị ở bệnh xá Đội 14 Trường Sơn. Tổng cộng có đến 5 lần bị thương, giám định thương tật mất 48% sức khỏe, hiện trong người còn nhiều viên bi chưa được lấy ra"...

Chưa hết, có một điều thật thú vị là chính chiếc xe Zil 3 cầu 157 bị bom đánh trúng, cháy ca-bin, vỡ hết kính, ông vẫn khắc phục đưa xe vào hoạt động tốt... đã làm xúc động nhà thơ Phạm Tiến Duật và bài thơ “Tiểu đội xe không kính" ra đời trong hoàn cảnh đó. Bài thơ có câu "Xe không kính, không phải là xe không có kính..." là một nguồn nhựa sống có thực, được chiết ra từ xe và hành động phi thường của Anh hùng Đỗ Văn Chiến.

Thời chiến anh là người lái xe trong chiến trường đối mặt với quân thù; nay thời bình ông là một người lái xe ôm. Đã có lần, một mình ông già xe ôm này "xơi tái" cả chục tên lưu manh... thế chúng mới "kiềng"! Cái mác nguyên là đại tá cộng với những nét sống chính trực, khiến nhiều đại gia, cán bộ cấp cao tin tưởng gọi điện đến nhà tới tấp nhờ đưa đón con cái đi học trường gần, trường xa.

Gọi là hành nghề xe ôm, chứ thực ra, có đến già nửa thời gian ông đứng đó làm nhiệm vụ của một người dân phòng tự phong để giữ gìn ANTT khu xóm. Và đã là tự phong thì chỉ có "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn