Hoa lửa (435)
CHÍ KHÍ GANG THÉP VÀ NGỌN ĐUỐC SOI ĐƯỜNG
rong đền thờ tâm linh của cách mạng Việt Nam, Trần Phú (sinh ngày 1/5/1904) đứng ở vị trí trang trọng với tư cách là Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng. Cuộc đời ông tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại một di sản vĩ đại: Bản Luận cương Chính trị năm 1930 – kim chỉ nam định hướng cho con đường giải phóng dân tộc.
Quê gốc ở Hà Tĩnh, nhưng tấm lòng và trí tuệ của Trần Phú đã vươn xa, bao trùm lên phong trào cách mạng khắp cả nước. Trong đó, thời kỳ ông hoạt động và chỉ đạo phong trào ở Trung Kỳ đã để lại những dấu ấn sâu sắc, góp phần thổi bùng ngọn lửa yêu nước tại mảnh đất Khánh Hòa.
Người gieo hạt giống lý luận trên đất Khánh Hòa
Sau khi được đào tạo bài bản tại Trường Đại học Phương Đông (Liên Xô), Trần Phú trở về nước vào đầu năm 1930 và trực tiếp tham gia ban lãnh đạo lâm thời của Đảng. Với tầm nhìn của một nhà lý luận xuất sắc, ông nhận rõ vai trò chiến lược của dải đất duyên hải miền Trung, đặc biệt là Khánh Hòa – nơi có ga xe lửa, cảng biển Nha Trang và đội ngũ công nhân, phu mỏ đang bị bóc lột nặng nề.
Trong quá trình chỉ đạo phong trào cách mạng ở Trung Kỳ:
· Trần Phú đã khéo léo truyền đạt những nội dung cốt lõi của Luận cương Chính trị đến các tổ chức Đảng sơ khai tại Khánh Hòa.
· Ông hướng dẫn các chiến sĩ cách mạng địa phương chuyển hướng hoạt động: từ đấu tranh tự phát sang tự giác, liên kết chặt chẽ giữa phong trào công nhân ở đô thị Nha Trang với phong trào nông dân ở các vùng nông thôn Diên Khánh, Ninh Hòa.
· Những định hướng của ông đã giúp các cơ sở Đảng tại Khánh Hòa nhanh chóng phục hồi và phát triển mạnh mẽ sau các đợt càn quét, khủng bố trắng của thực dân Pháp.
Sự chỉ đạo sát sao và tư tưởng tiến bộ của Trần Phú như một luồng sáng mới, giúp các sĩ phu và thanh niên yêu nước Khánh Hòa tìm thấy con đường đi đúng đắn để giải phóng quê hương.
Giữ vững chí khí chiến đấu trước họng súng quân thù
Tháng 4 năm 1931, giữa lúc phong trào cách mạng đang dâng cao, Tổng Bí thư Trần Phú bị thực dân Pháp bắt giữ tại Sài Gòn.
Biết ông là người đứng đầu cơ quan đầu não của Đảng, thực dân Pháp đã dùng những ngón đòn tra tấn dã man nhất hòng khuất phục ý chí của người thanh niên 27 tuổi. Chúng dùng điện giật, dùng gậy sắt đánh đập cho đến khi ông ngất đi, rồi lại giội nước lạnh cho ông tỉnh lại để tiếp tục tra khảo. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất chúng nhận được từ ông là sự im lặng đầy thép gang và ánh mắt khinh bỉ.
Chế độ tù đày hà khắc và những vết thương rách da nát thịt đã khiến sức khỏe của ông suy kiệt nhanh chóng. Ngày 6/9/1931, đồng chí Trần Phú đã trút hơi thở cuối cùng tại Nhà thương Chợ Quán (Sài Gòn). Trước lúc đi xa, ông dồn hết chút tàn lực cuối cùng để gửi lại cho các đồng chí của mình một lời thề son sắt, một khẩu hiệu hành động cho muôn đời sau:
"Hãy giữ vững chí khí chiến đấu!"



