Hoa lửa (443)
Người Dẫn Đường Giữa Rừng Đêm
Ông Đoàn Văn Cận, sinh năm 1955, là người thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh và tiếp tục đối mặt nhiều khó khăn trong giai đoạn bảo vệ biên giới Tổ quốc. Sinh ra nơi vùng quê nghèo Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống gian khổ và mang trong mình tinh thần gan dạ, trách nhiệm. Trong những năm đầu thập niên 1980, ông tham gia lực lượng hỗ trợ dẫn đường và vận chuyển cho các đơn vị làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới Tây Nam. Khi ấy, nhiều tuyến đường còn là lối mòn xuyên rừng, ban đêm tối đen và đầy hiểm trở. Để tránh nguy hiểm, các tổ công tác thường phải di chuyển trong đêm qua những cánh rừng ngập nước và khu vực hoang vu. Ông Đoàn Văn Cận được đồng đội tin tưởng bởi khả năng nhớ đường rất tốt. Dù đi trong đêm tối hay giữa rừng rậm, ông vẫn có thể xác định hướng đi bằng dấu cây, dòng nước và vị trí các lối mòn nhỏ. Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1982. Hôm ấy, ông cùng một tổ công tác nhận nhiệm vụ đưa lương thực và pin liên lạc đến một điểm đóng quân nằm sâu trong khu vực biên giới. Cơn mưa lớn kéo dài suốt buổi chiều khiến nhiều đoạn đường bị ngập và dấu mốc cũ gần như biến mất. Khi đoàn đang di chuyển giữa rừng đêm thì bất ngờ nghe tiếng cây gãy lớn phía trước. Một đoạn đường mòn bị nước làm sạt lở khiến cả tổ phải dừng lại. Trong bóng tối dày đặc, nhiều người bắt đầu lo lắng vì nếu đi sai hướng có thể lạc sâu vào vùng rừng nguy hiểm. Giữa tình huống khó khăn ấy, ông Đoàn Văn Cận vẫn giữ bình tĩnh. Ông dùng chiếc đèn pin nhỏ soi từng dấu vết trên mặt đất rồi men theo dòng nước để tìm lại lối đi cũ. Có đoạn nước ngập gần tới bụng, ông phải đi trước dò đường cho cả tổ. Khi phát hiện một thân cây lớn chắn ngang lối đi, ông cùng đồng đội dùng dây kéo hàng hóa vượt qua từng đoạn trơn trượt. Điều khó khăn nhất là phía trước còn một con suối nhỏ nước chảy xiết sau cơn mưa lớn. Để bảo đảm an toàn, ông Đoàn Văn Cận chủ động cột dây từ bờ này sang bờ kia rồi lần lượt hỗ trợ từng người và hàng hóa đi qua. Sau nhiều giờ băng rừng giữa đêm tối, tổ công tác cuối cùng cũng đến được điểm đóng quân an toàn. Những thùng lương thực và pin liên lạc được bàn giao kịp thời cho đơn vị phía trước. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Nếu hôm đó không có anh Cận dẫn đường thì cả tổ rất dễ bị lạc giữa rừng mưa”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Đoàn Văn Cận chỉ cười hiền: “Hồi đó ai cũng cố gắng vì nhiệm vụ chung, mình biết đường thì dẫn anh em đi thôi”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng tinh thần của những con người âm thầm như ông Đoàn Văn Cận vẫn còn sống mãi trong ký ức đồng đội. Họ không cần những điều lớn lao để được nhớ đến, bởi chính lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy giữa gian khó đã làm nên những “hoa lửa” đẹp nhất của một thời bảo vệ Tổ quốc. Câu chuyện của ông Đoàn Văn Cận là minh chứng rằng giữa những năm tháng khó khăn, điều quý giá nhất chính là tinh thần đoàn kết, sự bình tĩnh trước thử thách và ý chí không lùi bước vì nhiệm vụ chung của quê hương, đất nước.



