Bài viết

Hoa lửa (448)

Mùa hè đỏ lửa Quảng Trị

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 13)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị nóng như rang.

Đất đỏ bỏng rát dưới chân. Ban ngày bom đạn rung chuyển cả mặt đất. Ban đêm trời đỏ rực bởi pháo sáng.

Đơn vị chúng tôi đóng quân gần Thành cổ.

Suốt nhiều tháng trời, tiếng pháo gần như không ngừng nghỉ.

Có hôm vừa ăn cơm xong đã phải lao xuống hầm.

Có hôm đang ngủ giữa đêm thì đất đá rung lên bần bật.

Tôi nhớ rõ một buổi chiều cuối tháng bảy.

Mưa rất lớn.

Cả tiểu đội ngồi co ro trong hầm trú ẩn. Bùn đất bám đầy quần áo. Một cậu lính trẻ lấy trong túi áo ra tấm ảnh gia đình đã nhòe nước rồi ngồi nhìn mãi.

Không ai nói gì.

Vì ai cũng nhớ nhà.

Chiến tranh làm con người ta già đi rất nhanh.

Mới hôm qua còn là cậu trai quê chưa từng xa làng, hôm nay đã phải sống giữa bom đạn dữ dội nhất.

Nhưng giữa những ngày đỏ lửa ấy, tình đồng đội lại sáng lên kỳ lạ.

Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc, từng mẩu lương khô cuối cùng.

Có người bị thương vẫn nhường phần cơm cho bạn.

Có người thức trắng đêm chăm đồng đội sốt rét.

Sau này hòa bình rồi, tôi nhiều lần trở lại Quảng Trị.

Thành cổ giờ xanh cây.

Nhưng mỗi lần đứng nơi ấy, tôi vẫn nghe như còn tiếng pháo vọng về từ mùa hè năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn