Bài viết

Hoa lửa (449)

Người lính trên đất bạn Campuchia

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 14)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1978, khi chế độ diệt chủng Khmer Đỏ gây ra những cuộc thảm sát đẫm máu ở Campuchia và liên tục tấn công biên giới Tây Nam Việt Nam, nhiều đơn vị bộ đội Việt Nam đã lên đường làm nhiệm vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng. Trong số những người lính năm ấy có anh bộ đội tên Thành, quê ở miền Tây Nam Bộ.

Ngày rời quê hương, mẹ anh chỉ lặng lẽ trao chiếc khăn rằn rồi dặn:

“Đi đâu cũng phải sống cho nghĩa tình con nhé.”

Đặt chân lên đất bạn Campuchia, Thành mới tận mắt chứng kiến cảnh tượng tang thương do chiến tranh để lại. Những ngôi làng bị đốt cháy, ruộng đồng hoang vắng, nhiều đứa trẻ gầy gò lang thang vì mất cha mẹ. Có những ngôi chùa đổ nát, những con đường phủ đầy dấu vết bom đạn và máu.

Một buổi chiều, đơn vị của Thành hành quân qua một ngôi làng nhỏ gần biên giới. Bỗng từ phía xa vang lên tiếng súng dữ dội. Quân Khmer Đỏ bất ngờ phục kích. Đạn bay cắt ngang những rặng thốt nốt khô cháy.

“Bảo vệ dân làng!”

Tiếng chỉ huy vang lên giữa khói lửa.

Thành cùng đồng đội lập tức lao vào chiến đấu. Giữa lúc giao tranh ác liệt, anh nghe thấy tiếng khóc của trẻ nhỏ phát ra từ một căn nhà cháy dở. Không chần chừ, Thành lao qua làn đạn, phá cánh cửa đang bốc khói rồi bế ra một bé gái khoảng năm tuổi đang run rẩy vì sợ hãi.

Đúng lúc ấy, một loạt đạn quét tới. Thành ôm chặt đứa bé vào lòng rồi ngã xuống mép đường đất đỏ. Đồng đội nhanh chóng bắn trả dữ dội khiến toán địch phải rút lui.

Khi trận chiến kết thúc, người ta thấy vai áo Thành đã thấm đỏ máu vì trúng đạn. Nhưng anh vẫn cố ôm chặt đứa bé Campuchia đang khóc trong lòng.

Cô bé không hiểu tiếng Việt, chỉ biết run run nắm lấy tay người lính.

Thành mỉm cười yếu ớt:

“Đừng sợ… có bộ đội Việt Nam đây rồi…”

Sau trận đánh ấy, đơn vị tiếp tục giúp dân làng dựng lại nhà cửa, chia gạo và thuốc men cho người dân. Nhiều người Campuchia xúc động chắp tay cảm ơn những người lính Việt Nam đã không quản hiểm nguy để cứu giúp họ.

Nhiều năm sau chiến tranh, cô bé ngày nào được cứu sống đã trưởng thành. Trong ký ức của cô vẫn luôn nhớ hình ảnh người lính Việt Nam giữa khói lửa chiến tranh – người đã dùng cả máu của mình để bảo vệ một đứa trẻ nơi đất khách quê người.

Câu chuyện ấy đã trở thành biểu tượng đẹp về tình đoàn kết quốc tế và nghĩa tình của người lính Việt Nam trên đất bạn Campuchia trong những năm tháng chiến tranh đầy đau thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn