Hoa lửa (458)
Người giữ trạm gác giữa đêm biên giới
Ông Nguyễn Thế Hưng, sinh năm 1960, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở vùng đồng bằng Nam Bộ, ông quen với cuộc sống gắn liền sông nước, ruộng đồng và những mùa mưa dài bất tận.
Cuối những năm 1970, khi tình hình biên giới Tây Nam còn nhiều phức tạp, ông tham gia lực lượng bảo vệ tại một đơn vị đóng quân ở khu vực rừng biên giới. Nhiệm vụ của ông là trực chốt gác ban đêm, theo dõi khu vực ven đường mòn và kịp thời báo động khi có dấu hiệu bất thường.
Chốt gác chỉ là một lều nhỏ dựng bằng tre, đặt trên mô đất cao nhìn ra lối đi xuyên rừng. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự tập trung cao độ, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến an toàn của cả đơn vị.
Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào đêm đầu mùa khô năm 1982. Hôm đó, trời tối dày đặc, rừng yên tĩnh bất thường khiến không khí càng trở nên căng thẳng. Khoảng gần nửa đêm, ông Hưng phát hiện có dấu hiệu lạ từ phía lối mòn: tiếng động nhẹ của cành cây gãy không theo quy luật gió.
Ngay lập tức, ông không rời vị trí mà giữ im lặng quan sát. Sau vài phút, ông phát hiện có bóng người di chuyển rất chậm trong khu vực tán rừng thấp gần chốt. Nhận thấy dấu hiệu bất thường, ông nhanh chóng dùng tín hiệu đã quy ước để báo về đơn vị phía sau.
Trong lúc chờ phản hồi, ông tiếp tục giữ vị trí quan sát, không để lộ ánh sáng hay tiếng động. Khi lực lượng hỗ trợ tiếp cận, khu vực được kiểm tra kỹ lưỡng và xử lý theo phương án của đơn vị, đảm bảo an toàn cho toàn chốt.
Sau sự việc, đồng đội đều đánh giá cao sự bình tĩnh và phản ứng kịp thời của ông trong tình huống căng thẳng.
Một người cùng ca trực sau này kể lại:
“Nếu hôm đó anh Hưng không phát hiện sớm thì tình hình có thể phức tạp hơn. Anh rất tỉnh táo và chắc chắn.”
Còn ông Nguyễn Thế Hưng chỉ nói:
“Trực gác thì phải để ý từng dấu hiệu nhỏ nhất.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ chốt giữa đêm biên giới vẫn được nhắc lại như một ký ức thầm lặng mà đáng nhớ. Không phải chiến công rực rỡ, mà là sự tỉnh táo, trách nhiệm và bản lĩnh trong những giờ phút căng thẳng, góp phần giữ vững an toàn cho đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.



