Bài viết

Hoa lửa (461)

Người vá đường rừng giữa mưa bom và đất lở

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 26)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Thuận, sinh năm 1965, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Quê ở miền Tây Nam Bộ, ông quen với sông nước, ruộng đồng và những chuyến đi xa trong điều kiện thiếu thốn.

Cuối những năm 1970, khi tình hình biên giới Tây Nam còn phức tạp, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một đơn vị công binh dã chiến. Nhiệm vụ của ông là sửa chữa và duy trì các tuyến đường rừng để đảm bảo việc cơ động của bộ đội và vận chuyển lương thực, đạn dược.

Những con đường khi ấy chỉ là lối mòn xuyên rừng, nhiều đoạn đi sát sườn dốc, bên dưới là suối sâu hoặc bùn lầy. Mỗi trận mưa lớn đều có thể làm sạt lở, chia cắt hoàn toàn tuyến đường.

Một tình tiết được đồng đội nhắc lại xảy ra vào giữa mùa mưa năm 1983. Sau nhiều ngày mưa liên tục, một đoạn đường huyết mạch bị đất đá từ sườn đồi tràn xuống, chắn ngang toàn bộ lối đi, khiến đoàn vận chuyển bị kẹt lại phía sau.

Nếu không thông đường kịp thời, lương thực và vật tư không thể đưa vào căn cứ đúng kế hoạch. Ngay lập tức, ông Nguyễn Văn Thuận cùng tổ công binh có mặt tại hiện trường để xử lý.

Ông trực tiếp khảo sát khu vực sạt lở, xác định điểm đất còn yếu có nguy cơ tiếp tục sụt xuống nếu không gia cố trước. Sau đó, ông chỉ huy đồng đội dùng cây rừng, bao đất và đá tảng để tạo lại nền đường tạm.

Trong lúc làm việc, có đoạn đất bất ngờ trượt xuống khiến cả nhóm phải lùi lại để tránh nguy hiểm. Tuy vậy, ông vẫn bình tĩnh điều chỉnh cách gia cố, chia nhóm vừa chắn đất, vừa mở lại lối đi từng phần.

Sau nhiều giờ nỗ lực giữa mưa rừng và bùn đất, một lối đi tạm đã được hình thành, đủ để đoàn vận chuyển tiếp tục di chuyển qua khu vực bị sạt lở.

Một đồng đội sau này kể lại:
“Hôm đó nếu không thông đường thì hàng hóa bị kẹt lại hết. Anh Thuận làm rất chắc tay và không hề vội vàng.”

Còn ông Nguyễn Văn Thuận chỉ nói:
“Đường còn thì nhiệm vụ mới đi được.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người vá đường giữa rừng biên giới vẫn được nhắc lại như một ký ức lặng lẽ mà bền bỉ. Không phải chiến công rực rỡ, mà là sự kiên trì, trách nhiệm và bản lĩnh trong những công việc thầm lặng, góp phần giữ vững mạch vận chuyển của đơn vị trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn