Hoa lửa (465)
Bức thư viết dở và lời hẹn ước mùa xuân
Trong bảo tàng Quân đội, có những kỷ vật khiến người xem phải dừng chân rất lâu. Đó có thể là một chiếc bình tông móp méo, một chiếc gậy Trường Sơn, hay cảm động hơn cả là những lá thư tay đã ố vàng theo năm tháng. Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Nam và bức thư viết dở năm 1975 là một trong những mảnh ghép "hoa lửa" như thế.
Anh Nam lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi, để lại quê nhà người mẹ già và cô bạn gái cùng xóm với lời hẹn: "Hết chiến tranh, anh về cưới em." Những năm tháng băng rừng lội suối, vượt qua làn mưa bom bão đạn của đại ngàn Trường Sơn, nguồn sống duy nhất của anh là hình bóng quê nhà.
Đầu tháng 4 năm 1975, khi cánh quân của anh đang tiến về cửa ngõ Sài Gòn, anh đã tranh thủ viết một lá thư. Bức thư viết trên trang giấy sổ tay kẻ ngang, nét chữ vội vã nhưng đầy hy vọng: "Mẹ ơi, con sắp về rồi. Đơn vị con đang tiến nhanh lắm. Sài Gòn sắp giải phóng, ngày thống nhất không còn xa đâu..." Nhưng dòng chữ ấy mãi mãi dừng lại ở đó. Một trận pháo kích bất ngờ đã cướp đi sinh mạng của người chiến sĩ trẻ ngay trước thềm chiến thắng.
Bức thư dở dang ấy sau này được đồng đội tìm thấy trong túi áo ngực thấm đẫm máu anh. Nó không bao giờ được gửi đến tay người mẹ, nhưng nó đã trở thành một biểu tượng cho khát vọng hòa bình của cả một thế hệ. Họ ngã xuống khi đôi mươi, mang theo cả những giấc mơ thanh xuân vào lòng đất mẹ, để đổi lấy một mùa xuân đại thắng trọn vẹn cho dân tộc. 51 năm qua đi, lời hẹn ước ấy vẫn vang vọng như một lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình.



