Bài viết

Hoa lửa (474)

Tiếng mõ giữa đêm biên giới

Ninh Bình06/07/2026Nhóm tác giả (Thôn 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, vùng biên giới Vĩnh Xương nằm bên dòng sông Bình Di là địa bàn có vị trí quan trọng. Ban ngày, người dân vẫn xuống đồng, chèo xuồng, buôn bán trên sông. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cả vùng quê lại bước vào một cuộc chiến âm thầm.

Ở ấp ven biên có ông Năm Tấn, một lão nông ngoài sáu mươi tuổi. Mái tóc đã bạc, đôi chân không còn nhanh nhẹn, nhưng ai cũng quý trọng bởi ông luôn một lòng với cách mạng. Trước sân nhà ông treo một chiếc mõ tre dùng để gọi bà con khi có việc chung.

Một đêm cuối mùa mưa, cơ sở cách mạng nhận được tin có một tổ cán bộ đang trên đường trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Cùng lúc đó, địch cũng tổ chức tuần tra dọc tuyến sông.

Ông Năm đứng lặng bên hiên nhà, lắng nghe tiếng mái chèo vọng lại giữa màn đêm. Ông hiểu rằng nếu để cán bộ đi theo lối cũ, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Không một phút chần chừ, ông cầm chiếc mõ tre gõ ba hồi ngắn, hai hồi dài. Với người ngoài, đó chỉ là tiếng mõ quen thuộc của một vùng quê. Nhưng với những cán bộ hoạt động bí mật, đó là ám hiệu đã được thống nhất từ trước: "Có nguy hiểm, đổi hướng."

Nghe tín hiệu, chiếc xuồng lập tức chuyển sang một con rạch nhỏ, len lỏi giữa những hàng tràm và bãi lau sậy. Chỉ ít phút sau, toán tuần tra đi ngang qua lối cũ mà không phát hiện điều gì.

Đến rạng sáng, các cán bộ đều về đến nơi an toàn.

Đồng chí Bí thư Chi bộ đến bắt tay ông Năm và xúc động nói:

"Chỉ vài tiếng mõ của bác mà giữ được cả một tổ công tác."

Ông Năm cười hiền:

"Tôi già rồi, không cầm súng được nữa. Nhưng còn nghe được, còn gõ được tiếng mõ thì còn góp sức cho quê hương."

Sau ngày đất nước thống nhất, chiếc mõ tre được ông Năm gìn giữ như một kỷ vật. Mỗi khi con cháu hỏi vì sao chiếc mõ đã cũ mà vẫn treo trang trọng trước hiên nhà, ông chỉ nhẹ nhàng đáp:

"Ngày xưa, tiếng mõ này không chỉ gọi xóm làng. Nó còn gọi lòng yêu nước của mỗi người dân Vĩnh Xương."

Ngày nay, vùng đất biên giới Vĩnh Xương đã đổi thay từng ngày. Những con đường rộng mở, trường học, trạm y tế, những cánh đồng trù phú nối dài dọc theo dòng sông là minh chứng cho hòa bình và sự phát triển. Nhưng trong ký ức của những người đi trước, tiếng mõ giữa đêm biên giới vẫn mãi là biểu tượng của tinh thần đoàn kết, mưu trí và lòng son sắt của quân và dân Vĩnh Xương trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn