Hoa lửa (48)
câu chuyện hoa lửa
Nguyễn Văn Lâm đi kháng chiến từ khi còn rất trẻ. Anh trải qua nhiều trận đánh, mất nhiều đồng đội.
Ngày trở về, anh mang theo những vết thương không chỉ trên cơ thể, mà cả trong ký ức.
Người làng ra đón. Mọi người vui mừng. Nhưng Lâm lại ít nói hơn trước.
Đêm đêm, anh hay giật mình tỉnh giấc. Những tiếng nổ, những hình ảnh cũ vẫn hiện về.
Một lần, con trai hỏi:
“Ba có sợ không?”
Lâm im lặng rất lâu, rồi nói:
“Có. Nhưng lúc đó không được phép sợ.”
Anh không kể nhiều về chiến tranh. Nhưng mỗi lần nhìn thấy cờ Tổ quốc bay, ánh mắt anh lại lặng đi.
Vì anh biết, phía sau lá cờ đó là biết bao người đã không trở về.



