Hoa Lửa (5)
hoa lửa
Đầu những năm 70, trong không khí sục sôi của miền bắc hướng về miền nam ruột thịt, chàng thanh niên Khuất Duy Hoan, khi ấy đang theo học Trường Cao đẳng Cơ điện Thái Nguyên, đã gác lại bút nghiên, rời giảng đường để khoác lên mình màu áo lính. Quyết định tưởng chừng đột ngột ấy lại là điều tự nhiên, như một lẽ phải của thời đại.
“Thế hệ chúng tôi lớn lên giữa tiếng loa truyền thanh, những đợt tuyển quân và các phong trào ‘Ba sẵn sàng’, ‘Năm xung phong’... Ai cũng mong được đi chiến đấu, được biết thế nào là ‘Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù’, như lời Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Mã Lương từng nói”, ông hồi tưởng.
Những ngày khám tuyển nhập ngũ vẫn còn in đậm trong ký ức ông. Những hàng người nối dài chờ đo huyết áp, kiểm tra thể lực. Có những người bị loại vì không đủ sức khỏe, đã òa khóc nức nở. Họ nài nỉ xin đi bằng được, như sợ đánh mất một cơ hội.
"Phía sau chúng tôi là quê nhà, nơi có mẹ tiễn con bằng chiếc khăn tay thêu vội, có ánh mắt lặng buồn của cha, có nụ cười gượng gạo của đứa em út. Là tiếng gọi ‘nhớ viết thư về nhé!’ của đám bạn gái cùng trường. Phía trước là Trường Sơn thăm thẳm, là những bước chân đi giữa sỏi đá và mây núi, là khát vọng được trở về trong khúc khải hoàn vang lên giữa sân trường xưa", Đại tá Khuất Duy Hoan chia sẻ.
Nói đến đây, ông dừng lại, mắt lặng nhìn xa xăm. "Chúng tôi ra đi không hề do dự. Không phải vì không tiếc tuổi trẻ, mà vì hiểu rằng tuổi trẻ đó, nếu chỉ dành cho mình, thì chưa phải là trọn vẹn".



