Cựu chiến binh

Hoa Lửa

Nghệ An13/08/2026Nguyễn Anh Thư (Phường Cai Lậy)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi chiến tranh vẫn còn khốc liệt, Nguyễn Văn Minh rời quê Tiền Giang lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, bà Sáu chỉ dúi vào tay Minh một chiếc khăn tay đã cũ và dặn: “Đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe, má ở nhà chờ con.”

Minh cùng những người đồng đội hành quân qua nhiều vùng đất. Trong những ngày gian khó, anh Tư luôn là người ở bên Minh. Hai người thường ngồi dưới một gốc bàng sau những giờ chiến đấu, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà và mơ về ngày đất nước hòa bình.

Một buổi chiều, Minh nhận được lá thư của em gái Lan. Trong thư, Lan kể rằng ở quê, cây bàng trước sân nhà đã bắt đầu ra những chùm lá non. Lan còn viết: “Anh nhớ về nha. Em muốn ngày anh về, em sẽ chạy ra đón anh đầu tiên.”

Đọc xong, Minh cười rất lâu. Anh cẩn thận gấp lá thư lại, đặt vào túi áo và nói với anh Tư: “Tao nhất định phải sống để về gặp má với con Lan.”

Nhưng chiến tranh không cho người ta nhiều lựa chọn. Trong một trận chiến sau đó, anh Tư hy sinh. Trước lúc ra đi, anh chỉ kịp nhờ Minh nếu có ngày trở về thì hãy thay anh gửi lời chào đến mẹ và những người thân ở quê.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Minh trở về khi mái tóc đã điểm bạc. Con đường làng vẫn vậy, chỉ có bà Sáu đã già hơn rất nhiều. Lan chạy ra ôm lấy anh, vừa khóc vừa cười. Trước sân, cây bàng ngày nào vẫn đứng đó, nhưng thân cây đã lớn hơn trước.

Minh lấy trong túi ra chiếc khăn tay mẹ đưa ngày tiễn anh đi và lá thư cũ của Lan. Anh nhìn lên tán bàng rồi nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.

Anh hiểu rằng mình may mắn hơn rất nhiều người. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, nước mắt và cả những cuộc chia ly không bao giờ có ngày gặp lại.

Minh đứng thật lâu dưới gốc bàng, khẽ nói: “Tụi mày yên tâm. Tụi tao đã về nhà rồi.”

Gió thổi qua những tán lá. Chiếc lá bàng khẽ rung, như một lời đáp lại từ những người đã gửi tuổi thanh xuân của mình cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn