Hoa lửa (60)
Thiếu tướng Lê Thanh Sơn (Ba Ngay) - Người anh hùng một thời từng khiến Tiểu đoàn Cọp Đen của Ngụy khiếp vía khi nghe nhắc tên, xuất hiện trong bộ quần áo xanh bình dị đã bạc màu, với cái vẻ ung dung tự tại, hệch hạc của một lão nông tri điền Nam bộ. Chỉ cái ao sau nhà, chú cười bảo: “Chú định kéo lưới bắt mấy con cá để sên lại cái mương. Cuối tuần tranh thủ giúp bà xã chút việc nhà, chứ ngày thường thì chú đi suốt”. Chú là vậy, nghỉ hưu nhưng chưa bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi khi biết có nhữ
Nhiều lần tôi được nghe chú Ba kể về những kỷ niệm, những trận đánh đáng nhớ trong kháng chiến chống Mỹ, về Tiểu đoàn Tây Đô (TĐTĐ) anh hùng. Tôi luôn bị cuốn hút vào những câu chuyện của vị tướng tuổi 74, tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ, lúc cười sảng khoái, lúc mắt rưng rưng khi nhắc đến những đồng đội thân thương. “Chú Ba là người lính trưởng thành từ nhân dân, được nhân dân nuôi dưỡng, được chỉ huy tạo điều kiện cho đi học để trở thành sĩ quan sau này. Vì vậy, cả đời chú luôn gắn bó với đồng chí, đồng đội ” - chú Ba tâm sự. Gắn bó với đồng đội nên năm 1971, chú được cấp trên đưa đi học ở Trung ương cục Miền Nam (Tây Ninh) nhưng chú cứ nấn ná ở lại tới 10 ngày. Chú cho rằng nhờ vậy mà chú được sát cánh với đồng đội đối đầu với địch khi chúng tấn công vào nơi đóng quân của TĐTĐ ở Chày Đạp (xã Thạnh Hòa, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu Giang). Cũng là trận thứ ba giữa TĐTĐ và địch nổ ra tại đây. Chú nhớ lại: Sáng ngày 16-3-1971, địch hành quân vào Chày Đạp thì bị Đại đội 23 chặn đánh nên rút về Rạch Gòi và cho Tiểu đoàn Bảo an 479 đổ quân bằng trực thăng tiếp tục tấn công ta. TĐTĐ dưới sự chỉ huy của đồng chí Hà Phương đã kiên trì giữ đội hình, nổ súng đánh địch cả ngày. Trận này, địch thiệt hại gần 100 tên. Suốt trận đánh, chú Ba liên tục nhắc nhở anh em giữ vững trận địa, bàn bạc cách đánh cùng đồng chí Hà Phương. Rồi chú cũng ôm súng, xung phong đánh địch như anh em. Chú tâm sự: “Lúc đó chú đã bàn giao nhiệm vụ chỉ huy cho anh Hà Phương. Cũng như các anh Tư Đơ, Bành Tửu, Sáu Minh anh Hà Phương lên làm chỉ huy cũng có nết đánh địch như mấy anh chỉ huy trước. Chú ưng bụng lắm”. Hơn 40 năm sau, nhắc kỷ niệm cũ, mắt chú rưng rưng khi nhớ về đồng đội. Hồi đó, chú nấn ná muốn đi học cũng vì tình hình rất ác liệt, TĐTĐ bị địch vây đánh liên tục, sống chết đối với người lính TĐTĐ chỉ thay đổi trong vài giây. Chú không sợ chết nhưng sợ thấy đồng đội mình hy sinh. “Chú và anh Sáu Đạo cùng xung phong truy kích địch, mới chạy một đoạn ngắn thì anh Sáu trúng đạn. Anh Sáu có trình độ cao, giỏi phán đoán tình hình địch, anh em đơn vị ai cũng quý. Anh vừa được lệnh chuyển từ bộ phận thông tin của tiểu đoàn sang làm chính trị viên Đại đội 23 thì hy sinh. Cuối trận đánh, thêm đồng chí Bảy Thẹo hy sinh khi trèo lên cây rơm quan sát, bị địch bắn ”. Nhắc chuyện xưa, chú lại lấy tay lau nước mắt. Trong 11 năm kháng chiến chống Mỹ, các đơn vị thuộc TĐTĐ đã tác chiến trên 400 trận lớn, nhỏ. Trong đó chú Ba đã tham gia 2/3 các trận đánh của TĐTĐ. Trong đó có các trận đánh tiêu biểu, gây tiếng vang lớn như: trận Áng Khám - Ông Hào (tháng 6-1965); trận tấn công tiêu diệt đồn Vàm Xáng thuộc xã Nhơn Nghĩa, huyện Phong Điền (9-1965), cuộc tiến công vào thành phố Cần Thơ trong Tết Mậu Thân 1968 Tuy nhiên, trận đánh ấn tượng nhất với chú là trận Chày Đạp lần thứ 2 - cách ngày thành lập TĐTĐ 3 tháng. Bởi sau trận này, chú có tên gọi Ba Ngay. Đầu năm 1964, chú Ba giữ chức vụ Trung đội trưởng Trung đội 3, Đại đội 23 (một trong những đại đội về sau hợp thành TĐTĐ). Ngày 24-3-1964, địch đánh vào Chày Đạp. Lúc này, đồng chí Dương Tử (Đại đội trưởng Đại đội 23) cho thành lập tổ 3 người phòng ngự, kiên quyết tổ chức đánh địch dù chúng có tới 1 tiểu đoàn. Sau một ngày đánh nhau với địch, ta tiêu diệt và làm bị thương 255 tên, trong đó có 5 cố vấn Mỹ. Địch bỏ chạy thì đồng chí Dương Tử ra lệnh lui quân. Vậy mà chú Ba cùng hai đồng đội vẫn hăng hái rượt địch chạy gần cả cây số, tay chú bị trúng đạn khi huơ lên hò hét anh em xung phong. Rượt một hồi thì tổ của chú bắt được 1 tên địch, thu 3 khẩu súng mang về đơn vị. “Hồi đó, chú bị thương nhưng không lui về phía sau vì muốn động viên anh em, một tay súng rút lui là thiệt thòi cho đơn vị. Bây giờ chú cũng vậy, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ngừng việc đóng góp cho Ban Liên lạc Cựu chiến binh TĐTĐ dù đôi khi sức khỏe không cho phép chú đi xa nhiều” - chú Ba tâm sự



