Hoa lửa (63)
Bác sĩ quân y, công tác tại chiến trường Quảng Ngãi trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Chị nổi tiếng qua cuốn nhật ký ghi lại những ngày tháng gian khổ và giàu cảm xúc nơi tuyến lửa.
Năm 1968, Đặng Thùy Trâm được điều vào chiến trường miền Trung, phụ trách một trạm xá dã chiến giữa rừng sâu Quảng Ngãi. Nơi đó không có điện, thiếu thốn thuốc men, nhưng thương binh thì ngày càng nhiều sau mỗi trận càn.
Trong cuốn nhật ký của mình, chị từng viết:
“Đêm nay lại mổ cấp cứu. Ánh đèn dầu leo lét, bàn tay run vì mệt, nhưng không được phép sai sót.”
Một lần, trạm xá tiếp nhận một thương binh bị thương rất nặng ở bụng. Không có đủ dụng cụ y tế, chị phải dùng những gì ít ỏi còn lại để phẫu thuật. Ca mổ kéo dài suốt nhiều giờ trong điều kiện thiếu ánh sáng và không có thuốc gây mê đầy đủ.
Người thương binh nhiều lần ngất đi vì đau. Đặng Thùy Trâm vừa làm vừa động viên:
“Cố lên em, còn sống là còn hy vọng.”
Dù đã cố gắng hết sức, chị hiểu rằng cơ hội sống của người lính là rất mong manh. Nhưng điều khiến chị day dứt nhất không phải là cái chết, mà là việc không thể cứu được nhiều người hơn.
Ngoài những giờ làm việc căng thẳng, chị vẫn ghi lại cảm xúc của mình: nỗi nhớ gia đình, những ước mơ giản dị, và cả niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Năm 1970, trong một lần di chuyển, chị hy sinh khi mới 27 tuổi. Cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại, sau này trao trả về cho gia đình và trở thành một biểu tượng lay động lòng người.



