Hoa lửa (88)
câu chuyện hoa lửa
Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ nhưng cũng rực sáng tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam. Trong những ngày ấy, không chỉ người lính nơi chiến trường mà cả những người dân bình thường cũng góp sức làm nên lịch sử. Câu chuyện về ông Ba chèo đò năm xưa là một minh chứng cảm động. Ông Ba sống bên bến sông nhỏ ở miền Nam. Cả đời ông gắn với con thuyền gỗ cũ, ngày ngày chở người qua sông kiếm sống. Khi chiến tranh lan đến quê hương, bến sông ấy trở thành nơi quan trọng để đưa cán bộ, bộ đội và lương thực sang vùng căn cứ. Địch thường xuyên tuần tra, kiểm soát rất gắt gao, ai bị nghi ngờ giúp cách mạng đều có thể bị bắt. Dù tuổi đã ngoài năm mươi, ông Ba vẫn tình nguyện làm nhiệm vụ bí mật. Ban ngày, ông vẫn chèo đò như bình thường, chở dân làng qua lại. Nhưng đêm xuống, khi trăng vừa khuất sau rặng dừa, ông lại lặng lẽ đưa bộ đội vượt sông. Mỗi nhịp chèo của ông đều nhẹ đến mức mặt nước chỉ gợn sóng lăn tăn. Một đêm năm 1971, đơn vị bộ đội cần sang sông gấp để kịp đánh vào đồn địch. Trời mưa lớn, nước chảy xiết, phía bờ bên kia ánh đèn tuần tra quét liên tục. Nhiều người lo không thể đi được, nhưng ông Ba quả quyết: “Còn nước còn chèo, còn giặc còn đưa bộ đội qua sông.” Ông cởi áo mưa phủ lên thuyền, cho chiến sĩ nằm thấp xuống rồi bình tĩnh chèo ra giữa dòng. Khi gần tới bờ, địch phát hiện và nổ súng. Ông Ba vẫn ghì chặt mái chèo, đưa thuyền cập bến an toàn. Bộ đội lên bờ kịp giờ chiến đấu, còn ông bị thương ở vai. Ông chỉ cười bảo: “Tôi già rồi, đau chút không sao.” Sau này, trận đánh ấy thắng lớn. Người dân trong vùng luôn nhắc đến ông Ba với sự kính trọng. Con đò cũ nay không còn nữa, nhưng hình ảnh người lái đò gan dạ vẫn sống mãi trong ký ức quê hương. Câu chuyện của ông Ba cho thấy thời hoa lửa không chỉ có tiếng súng nơi chiến hào, mà còn có những con người bình dị âm thầm góp sức vì độc lập tự do của Tổ quốc.



