hoa lửa (90)
câu chuyện hoa lửa
Trên con đường làng nhỏ, mỗi buổi sáng người ta vẫn thấy ông Lâm chậm rãi chống nạng bước đi. Một chân của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường trong những năm tháng của Chiến tranh Việt Nam. Nhưng điều khiến người ta nhớ đến ông không phải là dáng đi khập khiễng, mà là ánh mắt luôn sáng và nụ cười hiền hậu. Ngày trở về, ông Lâm mới ngoài hai mươi tuổi. Chiến tranh đã lấy đi một phần cơ thể, nhưng cũng để lại trong ông những vết thương không dễ nhìn thấy. Những đêm dài, ông thường giật mình tỉnh giấc vì ký ức bom đạn. Nhìn bạn bè cùng trang lứa khỏe mạnh, ông không khỏi chạnh lòng. Có lúc, ông tự hỏi cuộc đời mình rồi sẽ đi về đâu. Nhưng rồi, ông nhận ra một điều giản dị: mình vẫn còn sống. Từ suy nghĩ ấy, ông bắt đầu lại. Những bước đi đầu tiên với chiếc nạng gỗ đầy khó khăn. Mỗi lần ngã, ông lại tự mình đứng dậy. Người làng thấy vậy, nhiều người thương, muốn giúp đỡ, nhưng ông chỉ cười: “Tôi phải tự đi được, thì mới sống được.” Không còn đủ sức làm những công việc nặng nhọc, ông học nghề sửa xe. Ban đầu chỉ là vá lốp, chỉnh xích, nhưng ông làm việc rất tỉ mỉ. Dần dần, người ta quen ghé tiệm của ông không chỉ vì sửa tốt, mà còn vì cách ông nói chuyện chân thành, ấm áp. Tiệm nhỏ bên đường trở thành nơi lui tới quen thuộc của cả xóm. Có những ngày mưa gió, việc ít, thu nhập chẳng đáng bao nhiêu. Có lúc vết thương cũ tái phát, đau nhức khiến ông gần như không ngủ được. Nhưng chưa bao giờ người ta thấy ông than phiền. Ông bảo: “Đau thì nghỉ một chút, rồi làm tiếp. Còn sống là còn làm được.” Điều khiến mọi người cảm phục hơn cả là cách ông giúp đỡ người khác. Những đứa trẻ nghèo trong xóm, xe hỏng ông sửa miễn phí. Có khi ông còn dành dụm tiền để mua sách vở cho chúng. Ông nói: “Tôi mất một phần cơ thể, nhưng không muốn ai mất đi cơ hội.” Nhiều năm trôi qua, mái tóc ông bạc dần. Chiếc nạng gỗ năm nào đã được thay bằng nạng mới, nhưng bước đi vẫn chậm rãi như thế. Chỉ có điều, ánh mắt ông dường như còn vững vàng hơn trước. Một lần, có người hỏi ông:
“Ông có bao giờ thấy mình thiệt thòi không?” Ông Lâm nhìn xa xăm, rồi nhẹ nhàng đáp:
“Thiệt thòi thì có. Nhưng nếu cứ nghĩ về điều đã mất, mình sẽ quên mất những gì còn lại. Tôi vẫn còn đôi tay để làm việc, còn trí óc để suy nghĩ, còn trái tim để sống tử tế. Thế là đủ.” Câu trả lời giản dị ấy khiến người nghe lặng đi. Cuộc đời của ông Lâm không có những điều lớn lao, nhưng lại là minh chứng rõ ràng cho nghị lực phi thường của một người thương binh. Ông không chiến thắng số phận bằng những điều kỳ vĩ, mà bằng sự bền bỉ mỗi ngày – từng bước đi, từng việc làm, từng cách ông đối diện với cuộc sống. Và chính điều đó đã khiến cuộc đời ông trở nên đáng trân trọng hơn bao giờ hết.



