HOA LỬA BẠCH ĐẰNG – TRẦN HƯNG ĐẠO
Ngày xửa ngày xưa, vào thời Đại Việt đứng trước hiểm họa xâm lược, có một vị tướng tài ba tên Trần Hưng Đạo. Từ nhỏ, ông đã sớm có ý thức về việc bảo vệ non sông và luôn nung nấu khát vọng giữ yên bờ cõi.
Khi quân Nguyên – Mông nhiều lần kéo sang xâm lược, Trần Hưng Đạo được giao trọng trách chỉ huy quân đội. Trước đội quân hùng mạnh của giặc, ông không nao núng mà cùng các tướng sĩ tìm cách đánh phù hợp với địa hình và điều kiện của Đại Việt.
Có lần, ông đứng bên dòng sông Bạch Đằng, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi và chợt nghĩ ra một kế sách. Những cọc gỗ được bí mật cắm xuống lòng sông. Khi thủy triều dâng, bãi cọc được che khuất. Khi nước rút, những chiếc cọc nhô lên như những mũi giáo thép.
Năm 1288, quân Nguyên – Mông tiến vào Bạch Đằng. Quân ta vừa đánh vừa rút, nhử đối phương tiến sâu vào trận địa. Khi nước bắt đầu rút, những chiến thuyền của quân địch mắc vào bãi cọc. Quân Đại Việt từ nhiều phía đồng loạt tiến công. Quân xâm lược thất bại nặng nề.
Chiến thắng Bạch Đằng trở thành một trong những chiến công vang dội nhất của lịch sử dân tộc. Trần Hưng Đạo không chỉ là một vị tướng tài mà còn là người biết đoàn kết quân dân, coi trọng lòng dân và luôn đặt vận mệnh đất nước lên trên lợi ích riêng.
Năm 1300, Trần Hưng Đạo qua đời. Nhưng nhân dân không quên người anh hùng đã dành cả cuộc đời để bảo vệ non sông. Ông được tôn kính gọi là Đức Thánh Trần.
Hàng trăm năm trôi qua, dòng sông Bạch Đằng vẫn chảy. Những cọc gỗ năm xưa có thể đã phủ màu thời gian, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước vẫn còn cháy mãi.
Câu chuyện về Trần Hưng Đạo nhắc chúng ta biết đoàn kết, có ý chí vượt qua khó khăn, yêu quê hương và trân trọng hòa bình – bởi mỗi thế hệ đều có trách nhiệm giữ gìn ngọn lửa mà cha ông đã trao lại.



