Bài viết

Hoa lửa bên dòng Thạch Hãn

Hà Tĩnh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ngày 15 tháng 8, lệnh từ cấp trên truyền xuống: Địch đang tập trung lực lượng lớn hòng tái chiếm bờ đông sông Thạch Hãn. Đường dây thông tin chính bị bom đánh đứt đoạn ở khu vực bãi trống—nơi đang bị pháo kích dữ dội.

"Tôi đi!" – Trọng đứng bật dậy.

"Anh là chỉ huy, phải ở lại điều phối. Em thạo địa hình bãi trống hơn, để em đi!" – Thành dứt khoát, tay vội vã vác cuộn dây cáp, tay kia cầm theo chiếc kìm cắt.

Thành lao vào bóng tối. Trời Quảng Trị đêm ấy không có trăng, chỉ có ánh chớp từ những quả hỏa châu và mảnh pháo xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ cả một vùng trời như những bông hoa lửa rực cháy nhưng đầy chết chóc.

Thành trườn qua những hố bom còn khét lẹt mùi lưu huỳnh. Tìm thấy đầu dây đứt, anh nhanh chóng nối lại. Đúng lúc đó, một loạt pháo cày ngay bên cạnh. Tiếng nổ đanh tai hất tung Thành vào một hố bom biệt lập.

Cơn đau nhói ở ngực khiến Thành choáng váng. Anh sờ tay lên áo, máu đã thấm đẫm. Nhưng trong tai anh, tiếng máy bộ đàm ở hầm chỉ huy vẫn đang rè rè mất tín hiệu. Thành biết, nếu không nối nốt đoạn dây cuối cùng, cả trung đoàn phía trước sẽ mất liên lạc và bị cô lập.

Bằng chút sức lực cuối cùng, Thành lết từng mét đất, hàm răng cắn chặt để không bật ra tiếng sthét. Anh tìm thấy đầu dây bên kia. Hai đầu dây đồng áp sát vào nhau. Nhưng chiếc kìm đã rơi mất, và tay anh quá run để thắt nút cố định.

Thành nhìn về hướng con sông, nơi các đồng đội đang ngã xuống. Không chần chừ, anh đưa hai đầu dây trần vào miệng, dùng chính hàm răng và dòng máu của mình để giữ chặt mối nối, biến cơ thể mình thành một đoạn mạch bắc cầu.Đêm ngày 15 tháng 8, lệnh từ cấp trên truyền xuống: Địch đang tập trung lực lượng lớn hòng tái chiếm bờ đông sông Thạch Hãn. Đường dây thông tin chính bị bom đánh đứt đoạn ở khu vực bãi trống—nơi đang bị pháo kích dữ dội.

"Tôi đi!" – Trọng đứng bật dậy.

"Anh là chỉ huy, phải ở lại điều phối. Em thạo địa hình bãi trống hơn, để em đi!" – Thành dứt khoát, tay vội vã vác cuộn dây cáp, tay kia cầm theo chiếc kìm cắt.

Thành lao vào bóng tối. Trời Quảng Trị đêm ấy không có trăng, chỉ có ánh chớp từ những quả hỏa châu và mảnh pháo xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ cả một vùng trời như những bông hoa lửa rực cháy nhưng đầy chết chóc.

Thành trườn qua những hố bom còn khét lẹt mùi lưu huỳnh. Tìm thấy đầu dây đứt, anh nhanh chóng nối lại. Đúng lúc đó, một loạt pháo cày ngay bên cạnh. Tiếng nổ đanh tai hất tung Thành vào một hố bom biệt lập.

Cơn đau nhói ở ngực khiến Thành choáng váng. Anh sờ tay lên áo, máu đã thấm đẫm. Nhưng trong tai anh, tiếng máy bộ đàm ở hầm chỉ huy vẫn đang rè rè mất tín hiệu. Thành biết, nếu không nối nốt đoạn dây cuối cùng, cả trung đoàn phía trước sẽ mất liên lạc và bị cô lập.

Bằng chút sức lực cuối cùng, Thành lết từng mét đất, hàm răng cắn chặt để không bật ra tiếng sthét. Anh tìm thấy đầu dây bên kia. Hai đầu dây đồng áp sát vào nhau. Nhưng chiếc kìm đã rơi mất, và tay anh quá run để thắt nút cố định.

Thành nhìn về hướng con sông, nơi các đồng đội đang ngã xuống. Không chần chừ, anh đưa hai đầu dây trần vào miệng, dùng chính hàm răng và dòng máu của mình để giữ chặt mối nối, biến cơ thể mình thành một đoạn mạch bắc cầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn