HOA LỬA CẢ RÁNG: DẤU CHÂN BẰNG MÁU VÀ HUYỀN THOẠI TUỔI ĐÔI MƯƠI
Bài viết là dòng hồi ức bi tráng của cựu du kích Trần Thanh Bình về trận chiến bảo vệ căn cứ Cả Ráng vào mùa xuân hè năm 1974. Đối mặt với hỏa lực vượt trội của tiểu đoàn địch có xe tăng và pháo binh yểm trợ, 30 chiến sĩ cách mạng đã lập phòng tuyến kiên cường đánh trả suốt một ngày dài. Điểm nhấn xúc động của câu chuyện là hình ảnh người chiến sĩ bộ đội địa phương Tư A, dù bị pháo đạn tiện đứt một bên chân vẫn hiên ngang bám hào chiến đấu đến cùng. Qua đó, thế hệ thanh niên khối Xây dựng lực lư
Trở lại mảnh đất Mỹ An Hưng (huyện Lấp Vò, Đồng Tháp) vào những ngày tháng 5 lịch sử, chúng tôi tìm gặp chú Trần Thanh Bình (thường gọi là chú Bảy Bình) – người lính du kích năm xưa đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng quê hương. Bên ấm trà mạn khói tỏa mờ ảo, chú Bảy Bình đưa chúng tôi trở về không gian rực lửa của trận chiến Cả Ráng mùa xuân hè năm 1974. Khu vực Cả Ráng khi ấy (nay là Ngã Ba Nông Trại, ấp An Quới) là vùng căn cứ cách mạng đã được giải phóng. Qua công tác dân vận và tình báo, lực lượng ta nắm được thông tin địch đang ráo riết lên kế hoạch càn quét, bao vây hòng nhổ bỏ "cái gai" trong mắt chúng. Chỉ huy cuộc hành quân này là Trung tá Huỳnh Trung Hiếu, dẫn theo một tiểu đoàn lính bộ binh hơn 100 tên, được yểm trợ bởi 6 xe tăng M113 và 10 khẩu pháo 61mm.
Đứng trước thế giặc hung hãn, quân ta chỉ có vỏn vẹn khoảng 30 đồng chí, là sự phối hợp của 4 lực lượng: Ban An ninh tỉnh Sa Đéc công tác tại Lấp Vò, Bộ đội địa phương quân huyện Lấp Vò, Xã đội Mỹ An Hưng và lực lượng Dân công hỏa tiến xã (làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn, công binh). Ngay lập tức, một Ban chỉ huy tiền phương được thành lập với sự góp mặt của những cán bộ dày dạn sương gió: Chú Năm Châu (Bí thư Huyện ủy) làm Tổng chỉ huy, cùng chú Tám Mi (Huyện đội trưởng), chú Mười Phương (Ban An ninh tỉnh), chú Hùng Kiếm (Xã đội trưởng), chú Hai Phương (Chỉ huy Dân công hỏa tiến), chú Ba Nhương (Bí thư xã) và chú Tư Ly (Phó bí thư xã). Dưới sự chỉ đạo rốt ráo, lực lượng dân công hỏa tiến cùng anh em nhanh chóng đào giao thông hào, lập 3 tuyến phòng thủ liên hoàn: Tuyến đầu, tuyến giữa và tuyến cuối. Hỏa lực ta có 3 khẩu đại liên, 2 trung liên, 3 khẩu B40, cùng súng AK, CKC, lựu đạn và cơ man trái gài tự chế chôn dọc đường tiến quân của địch.
Trận chiến mở màn vào lúc 8 giờ sáng. Tiếng động cơ xe tăng gầm rú xé toạc không gian yên bình. Khi chiếc xe tăng đi đầu lọt vào tầm ngắm cách tuyến phòng thủ thứ nhất chỉ 50 mét, lệnh nổ súng vang lên. Một quả B40 xé gió lao vút đi, ghim thẳng vào dải xích thép làm chiếc xe khựng lại, bốc cháy ngùn ngụt. Đội hình địch rối loạn, chúng cuống cuồng lùi lại phía sau. Đợt phục kích bất ngờ đã tiêu hao đáng kể sinh lực địch. Sau 30 phút củng cố, quân địch điên cuồng đáp trả. Chúng gọi trực thăng vũ trang quần thảo, đổ quân bằng trực thăng vận, đồng thời nã pháo 105mm từ căn cứ Cao Lãnh (tỉnh Kiến Phong cũ) dội sang như mưa đá. Toàn bộ 3 tuyến phòng thủ của ta chìm trong biển lửa và khói bụi mịt mù. Ở đợt tấn công thứ hai này, hai đồng chí của ta bị thương và lập tức được lực lượng hậu cần tuyến sau đưa đi cấp cứu.
Nhấp ngụm trà, giọng chú Bảy Bình bỗng nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe khi nhắc đến người đồng đội cùng chung chiến hào - chú Tư A (chiến sĩ bộ đội địa phương quân). "Lúc đó, pháo nổ đinh tai nhức óc, đất đá văng rào rào. Tôi và Tư A nằm chung một ngách hào ở tuyến giữa. Thấy lính bộ binh địch tràn lên lố nhố, Tư A nghiến răng vác khẩu AK quét từng loạt đạn chính xác, đẩy lùi chúng xuống ruộng". Bỗng "Ầm!", một quả pháo 61mm rơi trúng mép hào. Khói tản đi, chú Bảy Bình bàng hoàng thấy chú Tư A gục xuống, một bên chân bị phạt đứt lìa, máu tuôn xối xả nhuộm đỏ cả vạt đất sét.
"Tôi định nhào tới băng bó, kéo ảnh về tuyến sau, nhưng Tư A trừng mắt đẩy tay tôi ra", chú Bảy nhớ lại. Khuôn mặt tái nhợt vì mất máu, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng đôi tay chú Tư A vẫn ôm ghì chặt báng súng. Chú cắn rách vạt áo, tự garô phần đùi đang tứa máu, rồi chống nạng súng gượng ngồi dậy. "Mày để tao, bắn tiếp đi Bảy! Đừng cho tụi nó ngóc đầu lên!" - tiếng hét của chú Tư A vang lên giữa tiếng đạn réo, trở thành mệnh lệnh không lời xốc lại tinh thần của cả tiểu đội. Suốt mấy tiếng đồng hồ sau đó, người thương binh cụt chân ấy vẫn kiên cường nã đạn, trở thành một bức tường đồng vững chãi ngăn bước tiến của kẻ thù. (Sau trận đánh, chú Tư A trở thành thương binh hạng 1/4 và đã thanh thản ra đi vào những năm tháng tuổi già trước thềm năm 2026).
Nhờ mưu trí, dũng cảm và tài thao lược của Ban chỉ huy tiền phương, quân ta kiên cường bám trụ đánh bật nhiều đợt xung phong. Đến 4 giờ chiều cùng ngày, biết không thể xuyên thủng phòng tuyến Cả Ráng, trung tá Huỳnh Trung Hiếu đành lệnh cho tàn quân ôm đầu máu rút chạy về căn cứ, bỏ lại hơn 60 xác lính và lính bị thương. Đổi lại chiến thắng oanh liệt ấy, quân ta có 2 đồng chí anh dũng hy sinh và 6 đồng chí bị thương.
Lịch sử đã sang trang, vết thương trên đất Cả Ráng năm xưa nay đã được phủ xanh bởi ruộng đồng trù phú. Tạm biệt chú Bảy Bình, những cán bộ, đoàn viên thanh niên Đoàn cơ sở Xây dựng lực lượng – Hậu cần mang theo một ngọn lửa ấm nóng trong tim. Thế hệ đi trước với những người chiến sĩ dân công hỏa tiến, bộ đội địa phương kiên cường như chú Bảy Bình, chú Tư A đã dựng lên một tượng đài bất tử về lòng yêu nước. Tiếp nối truyền thống hậu cần, kỹ thuật vinh quang đó, tuổi trẻ chúng tôi hôm nay nguyện ra sức học tập, rèn luyện bản lĩnh chính trị, không ngừng đổi mới tư duy trong công tác chuyên môn, góp phần xây dựng lực lượng ngày càng chính quy, tinh nhuệ, hiện đại, bảo vệ vững chắc thành quả cách mạng mà cha anh đã đổ bằng máu xương.



