Hoa lửa còn trong mắt người xưa
Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông Nguyễn Quốc Sử và bà Quách Thị Nga. Một người rời ghế nhà trường, một người rời mái nhà khi mới 16 tuổi, họ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để hôm nay trở thành những nhân chứng sống kể lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.
Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông Nguyễn Quốc Sử và bà Quách Thị Nga. Một người rời ghế nhà trường, một người rời mái nhà khi mới 16 tuổi, họ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để hôm nay trở thành những nhân chứng sống kể lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.
Đầu năm 1975, khi đang học lớp 8, ông quyết định gác lại việc học để viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. “Lúc đó chỉ nghĩ miền Nam sắp giải phóng rồi, mình phải góp một phần sức lực. Nghe tin chiến sự qua chiếc radio nhỏ, ai cũng háo hức muốn lên đường”, ông Sử nhớ lại.
Những ngày trên tuyến đường Trường Sơn và chiến trường Quảng Trị là chuỗi ngày gian khổ. Công việc của đơn vị là san lấp hố bom, dọn dẹp chiến trường, mở đường để bộ đội hành quân. Giữa đại ngàn, lán trại chỉ được dựng tạm dưới tán rừng. Đêm xuống, rắn độc bò quanh nơi ngủ. Bữa ăn chủ yếu là lương khô, cơm nắm, nước suối. Muốn nấu cơm cũng không dám nổi lửa vì sợ khói bốc lên sẽ trở thành mục tiêu cho máy bay địch.
“Khổ nhất là sốt rét rừng. Anh em thay nhau chăm sóc, thuốc men thì ít lắm, ai khỏe đỡ người yếu. Vậy mà chẳng ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc”, ông kể.
Ngày đất nước thống nhất, nhiều người trở về quê hương, còn ông tiếp tục ở lại Thành cổ Quảng Trị đến năm 1976 để rà phá bom mìn, đào kênh, làm thủy lợi khôi phục sản xuất. Năm 1977, ông nhập ngũ, tiếp tục tham gia chiến trường Campuchia.
Hòa bình lập lại, ông chuyển ngành về Kiên Giang (nay là An Giang) sinh sống từ năm 1981. Phẩm chất người lính vẫn theo ông trong cuộc sống đời thường. Ông từng nhiều năm làm bí thư chi bộ, trưởng ấp và hiện là Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh, Chi hội trưởng Hội Chữ thập đỏ ấp 3. Ông Sử nói: “Ngày xưa mình đánh giặc để người dân có cuộc sống yên bình. Bây giờ giúp bà con làm ăn, thoát nghèo cũng là tiếp tục cống hiến”.



