HOA LỬA CỦA CÔ Y TÁ TRẺ
Bệnh viện quá tải, hành lang đầy bệnh nhân. Linh – một y tá mới ra trường – liên tục trực đêm, nhiều hôm chưa kịp ăn. Có ca bệnh không qua khỏi, cô trốn vào góc cầu thang khóc.
Nhưng sáng hôm sau, Linh vẫn mỉm cười với bệnh nhân, nhẹ nhàng chăm sóc từng người. Một cụ già nắm tay cô nói: “Nhờ con mà bà thấy mình còn được sống.”
Câu nói ấy giữ cho ngọn lửa trong Linh không tắt. Hoa lửa nở lên từ lòng trắc ẩn và sự hy sinh thầm



