Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hoa lửa của người du kích Hiệp Mỹ

Vùng đất Hiệp Mỹ, huyện Cầu Ngang, tỉnh Cửu Long những năm kháng chiến chống Mỹ là nơi bom đạn cày xới, nhưng cũng là nơi hun đúc nên những con người kiên trung, gan góc. Từ mảnh đất ấy, một người con bình dị đã đứng lên cầm súng bảo vệ quê hương. Anh là Nguyễn Văn Đực – đội viên du kích, người chiến sĩ thầm lặng của phong trào cách mạng địa phương.

Vĩnh Long04/02/2026Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vùng đất Hiệp Mỹ, huyện Cầu Ngang, tỉnh Cửu Long những năm kháng chiến chống Mỹ là nơi bom đạn cày xới, nhưng cũng là nơi hun đúc nên những con người kiên trung, gan góc. Từ mảnh đất ấy, một người con bình dị đã đứng lên cầm súng bảo vệ quê hương. Anh là Nguyễn Văn Đựcđội viên du kích, người chiến sĩ thầm lặng của phong trào cách mạng địa phương.

Sinh ra và lớn lên giữa ruộng đồng, kênh rạch chằng chịt của miền Tây Nam Bộ, anh Nguyễn Văn Đực sớm thấu hiểu nỗi cơ cực của người dân mất đất, mất nhà, sống trong cảnh kìm kẹp và bom đạn chiến tranh. Chính những tháng ngày chứng kiến quê hương bị tàn phá, đồng bào chịu nhiều đau thương đã nung nấu trong anh ý chí đứng lên, góp sức mình cho cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do.

Khi phong trào du kích phát triển mạnh mẽ ở địa phương, anh tình nguyện tham gia đội du kích xã Hiệp Mỹ. Không quân hàm, không danh hiệu, vũ khí còn thô sơ, nhưng trong tim anh luôn rực cháy một niềm tin sắt son vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng. Anh cùng đồng đội bám đất, bám dân, bám làng; ban ngày hòa mình vào lao động sản xuất, ban đêm làm nhiệm vụ canh gác, trinh sát, bảo vệ cơ sở cách mạng.

Trong những trận càn ác liệt của địch, anh Nguyễn Văn Đực luôn là người đi đầu, dũng cảm đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ đồng đội và nhân dân. Có những đêm mưa gió, giữa tiếng bom đạn dội xuống làng quê, anh vẫn kiên cường giữ vững vị trí, quyết không rời đất, không lùi bước. Với anh, mỗi tấc đất quê hương đều thấm máu và mồ hôi của bao thế hệ, không thể để kẻ thù giày xéo.

Rồi trong một lần làm nhiệm vụ, giữa khói lửa chiến tranh, anh Nguyễn Văn Đực đã anh dũng hy sinh, hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước. Anh ngã xuống khi cuộc kháng chiến còn chưa kết thúc, khi ngày độc lập hoàn toàn vẫn còn ở phía trước. Sự hy sinh của anh là mất mát lớn lao đối với gia đình, với xã Hiệp Mỹ, nhưng cũng là minh chứng cho tinh thần bất khuất của người du kích miền Tây.

Anh ngã xuống, nhưng hoa lửa của lòng yêu nước đã kịp nở. Từ sự hy sinh thầm lặng ấy, phong trào cách mạng ở địa phương thêm vững mạnh, niềm tin của nhân dân càng thêm bền chặt. Tên anh được nhân dân ghi nhớ, được Tổ quốc tri ân, trở thành biểu tượng của tinh thần dám sống, dám chết vì độc lập, tự do.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Đực – đội viên du kích xã Hiệp Mỹ – đã sống một cuộc đời giản dị nhưng cao đẹp. Anh đã hòa mình vào đất mẹ Cầu Ngang, để từ đó, ngọn lửa cách mạng tiếp tục cháy, soi sáng con đường độc lập của dân tộc Việt Nam hôm nay và mãi mãi về sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn