Bài viết

HOA LỬA ĐẤT BẠN CAMPUCHIA

Câu chuyện về ông Hứa Văn Pói – cựu chiến binh xã Công Sơn

Lạng Sơn09/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm sau ngày đất nước thống nhất, khi Nhân dân cả nước đang hàn gắn vết thương chiến tranh, thì ở phía Tây Nam, biên giới và đất nước Campuchia lại chìm trong khói lửa. Trước yêu cầu của Tổ quốc và tinh thần quốc tế cao cả, hàng vạn người lính Việt Nam lại lên đường làm nhiệm vụ mới – giúp Nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng, bảo vệ biên giới Tổ quốc.

Trong đội ngũ những người lính năm ấy, có một người con của xã Công Sơnông Hứa Văn Pói.

Từ bản làng Công Sơn đến đất bạn

Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Công Sơn, tuổi trẻ của ông Pói gắn với nương rẫy, ruộng đồng và cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Khi nhận lệnh lên đường, ông không do dự. Ba lô gọn nhẹ, vài bộ quần áo, khẩu súng trên vai, ông rời quê hương với suy nghĩ giản dị:

“Tổ quốc cần thì mình đi, giúp bạn cũng là giúp mình.”

Đất Campuchia đón người lính Việt Nam bằng nắng cháy, rừng rậm, sốt rét và những hiểm nguy rình rập. Kẻ thù không chỉ là tàn quân Pol Pot, mà còn là đói khát, bệnh tật và sự khắc nghiệt của thiên nhiên.

Hoa lửa giữa rừng sâu, biên giới xa

Những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế là chuỗi ngày bám rừng, bám dân, bám địa bàn. Ban ngày hành quân, truy quét tàn quân địch; ban đêm dựng lán, cảnh giới, bảo vệ Nhân dân Campuchia vừa thoát khỏi nạn diệt chủng.

Ông Pói cùng đồng đội đã nhiều lần đối mặt với phục kích, hành quân trong rừng rậm, thiếu nước, thiếu lương thực. Có những cơn sốt rét rừng khiến người lính run lẩy bẩy, nhưng sáng hôm sau vẫn phải đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ.

Ông từng kể lại rất giản dị:

“Khó khăn thì nhiều, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ, nghĩ đến tình nghĩa hai dân tộc, anh em lại động viên nhau mà vượt qua.”

Chính trong gian khổ ấy, bông hoa lửa của người lính quốc tế đã nở – không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ và ấm áp.

Hoa lửa của tình người, tình đồng đội

Điều khiến ông Hứa Văn Pói nhớ nhất không chỉ là những trận đánh, mà là tình đồng đội và tình cảm của Nhân dân Campuchia. Những bát cơm sẻ nửa, những ngụm nước chia nhau giữa rừng sâu; những ánh mắt biết ơn của người dân khi được bộ đội Việt Nam bảo vệ, giúp đỡ dựng lại cuộc sống.

Giữa đất bạn xa xôi, người lính Công Sơn hiểu rằng:
mỗi việc làm của mình đều mang theo hình ảnh của đất nước Việt Nam.

Hoa lửa trở về quê hương

Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, ông Hứa Văn Pói trở về xã Công Sơn khi mái tóc đã sạm nắng, sức khỏe ít nhiều bị ảnh hưởng bởi chiến tranh và bệnh tật. Nhưng trở về đời thường, ông vẫn giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, gương mẫu, trách nhiệm với gia đình và cộng đồng.

Ông tích cực tham gia công tác hội cựu chiến binh, vận động Nhân dân chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, thường xuyên kể lại những câu chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ – không phải để nhắc đến gian khổ, mà để nhắc về giá trị của hòa bình.

Hoa lửa không tắt

Hôm nay, khi đất nước yên bình, khi Campuchia đã hồi sinh, hoa lửa năm xưa vẫn còn cháy trong ký ức của ông Hứa Văn Pói – người lính từng làm nhiệm vụ quốc tế cao cả.

Bông hoa lửa ấy không cháy bằng bom đạn,
mà cháy bằng lòng trung thành với Tổ quốc, nghĩa tình quốc tế và trách nhiệm của người đi trước.

Hoa lửa Campuchia – hoa lửa của người lính Công Sơn – mãi mãi không tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn