Hoa Lửa Đồng Lộc
Mười cô gái và một mùa hoa không bao giờ tắt Phóng sự lịch sử về 10 nữ thanh niên xung phong hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc
MỞ ĐẦU:
NƠI NHỮNG CON ĐƯỜNG ĐI QUA LỬA ĐẠN
Ngã ba Đồng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày những quả bom cuối cùng trút xuống mảnh đất này. Hôm nay, nơi đây đã trở thành một khu di tích lịch sử. Những con đường đã rộng mở. Những chuyến xe đi qua không còn phải né tránh hố bom. Nhưng dưới lớp đất bình yên ấy vẫn còn lưu giữ câu chuyện về mười cô gái thanh niên xung phong. Mười người con gái. Mười tuổi xuân. Mười cuộc đời đã dừng lại giữa chiến tranh. Họ ra đi khi người trẻ nhất mới 17 tuổi, ba người lớn nhất mới 24 tuổi. Tên tuổi của họ là: Võ Thị Tần – Nguyễn Thị Xuân – Nguyễn Thị Hường – Dương Thị Xuân – Trần Thị Hợi – Võ Thị Hà – Nguyễn Thị Nhỏ – Nguyễn Thị Xanh – Hồ Thị Cúc – Phan Thị Rạng. Họ thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội 55, làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc. Và ngày 24 tháng 7 năm 1968, lịch sử đã ghi lại một trong những câu chuyện bi tráng nhất của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh.
MƯỜI ĐÓA HOA CỦA TUỔI HAI MƯƠI
Trong chiến tranh, những người làm nhiệm vụ mở đường thường không xuất hiện trên chiến trường với súng trong tay. Vũ khí của họ là cuốc, xẻng. Công việc của họ là lấp hố bom, san đường, bảo đảm cho những đoàn xe tiếp tục đi về phía Nam. Tại Đồng Lộc, công việc ấy nguy hiểm không kém bất cứ chiến trường nào. Bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Một con đường vừa được san lấp xong có thể lại bị bom cày nát. Nhưng khi đường bị tắc, những người thanh niên xung phong lại bước ra. Họ hiểu rằng phía sau con đường ấy là những đoàn xe chở lương thực, vũ khí và những người lính đang hướng về chiến trường miền Nam. Vì thế, mười cô gái Tiểu đội 4 đã sống và làm việc giữa một nơi mà mỗi ngày trôi qua đều có thể là ngày cuối cùng của cuộc đời. Nhưng họ vẫn cười. Vẫn làm việc. Vẫn nhớ về quê hương. Vẫn mang trong mình những ước mơ rất đỗi bình dị của tuổi trẻ. Chính điều đó khiến câu chuyện về họ càng trở nên xúc động. Bởi họ không phải những nhân vật bước ra từ truyền thuyết. Họ là những cô gái bằng xương bằng thịt. Họ từng có gia đình. Có người thân. Có những ước mơ chưa kịp thực hiện. Và họ đã hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ.
NHÂN CHỨNG CỦA MỘT THỜI HOA LỬA
Nhân chứng: ông Nguyễn Trinh
Một trong những nhân chứng từng sống và chiến đấu tại Đồng Lộc là ông Nguyễn Trinh, người từng tham gia lực lượng pháo binh ở khu vực này. Trong ký ức của ông, Đồng Lộc năm xưa là một vùng đất mà bom đạn dường như không bao giờ ngừng rơi. Ông từng kể rằng: “Những năm tháng đó máy bay thả bom như mưa.” Đó không phải là một cách nói cường điệu. Theo các tư liệu lịch sử, trong năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm bị đánh phá ác liệt. Mỗi ngày, những người làm nhiệm vụ tại đây đều phải đối diện với hiểm nguy. Ông Nguyễn Trinh là một trong những người đã sống qua những năm tháng ấy và mang ký ức về Đồng Lộc cho đến tận hôm nay.
Nhân chứng: những người đồng đội của mười cô gái
Sau trận bom ngày 24 tháng 7 năm 1968, đồng đội và người dân đã lao vào tìm kiếm mười cô gái. Đất đá phủ kín. Hố bom sâu hoắm. Những chiếc cuốc, chiếc xẻng văng ra giữa đất đá. Nhưng không còn nghe thấy tiếng gọi đáp lại. Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, đồng đội đã tìm kiếm các chị suốt đêm và cả ngày hôm sau. Riêng Hồ Thị Cúc được tìm thấy sau đó trong tư thế đang bới đất tìm đường ra. Câu chuyện về chị đã trở thành một trong những ký ức đau thương nhất của Đồng Lộc. Đó là những nhân chứng không chỉ nhìn thấy sự hy sinh. Họ còn phải trực tiếp tìm kiếm những người đồng đội thân yêu của mình. Và chính họ đã biến ký ức đau thương ấy thành một phần của lịch sử.
NGÀY 24 THÁNG 7 NĂM 1968; vào 16 giờ chiều.
Ngày hôm đó, những cô gái của Tiểu đội 4 lại ra đường làm nhiệm vụ. Đó là một ngày chiến tranh như bao ngày khác. Bom vẫn rơi. Đường vẫn phải sửa. Những hố bom vẫn phải được lấp. Theo các tư liệu lịch sử, đến khoảng 16 giờ, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống khu vực Đồng Lộc. Một quả bom rơi gần căn hầm chữ A – nơi mười cô gái đang tránh bom. Rồi đất đá đổ xuống. Mọi thứ chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Mười cô gái đã hy sinh. Người trẻ nhất mới 17 tuổi. Ba người lớn nhất cũng chỉ 24 tuổi. Một thế hệ tuổi trẻ đã nằm lại nơi mảnh đất Đồng Lộc.
CÂU CHUYỆN VỀ HỒ THỊ CÚC
Trong câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc, Hồ Thị Cúc là một nhân vật để lại nỗi ám ảnh đặc biệt. Sau khi chín người đồng đội được tìm thấy, mọi người vẫn không tìm thấy Cúc. Đồng đội tiếp tục đào bới. Họ gọi tên chị. Họ hy vọng chị vẫn còn sống ở đâu đó dưới lớp đất đá. Nhưng đến ngày thứ ba, người ta tìm thấy Hồ Thị Cúc trên đồi Trọ Voi, cách hố bom cũ khoảng 20 mét. Theo tư liệu lịch sử, chị được tìm thấy trong tư thế ngồi, bên cạnh là chiếc cuốc. Câu chuyện ấy đã khiến nhà thơ Yến Thanh – người có mặt trong quá trình tìm kiếm – viết nên bài thơ “Cúc ơi!” Đó là tiếng gọi của một người đồng đội. Nhưng cũng là tiếng gọi của cả một thế hệ dành cho người con gái đã nằm lại giữa chiến tranh. “Cúc ơi!” Tiếng gọi ấy đã vượt qua năm tháng. Vượt qua chiến tranh. Và trở thành một phần ký ức không thể quên của Ngã ba Đồng Lộc.
LỜI KỂ VỀ MỘT CUỘC GẶP GỠ ĐẶC BIỆT
Một tư liệu khác kể lại rằng Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng gặp những nữ thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc. Theo lời kể được lưu lại, khi biết Đại tướng đến, các cô gái đã lo lắng và nhắc ông nhanh chóng rời khỏi nơi nguy hiểm. Các cô lo cho sự an toàn của người khác, ngay cả khi chính mình đang đứng giữa nơi bom đạn. Sau này, Đại tướng được cho là đã rất xúc động khi biết những cô gái mình từng gặp đã hy sinh. Câu chuyện ấy cho thấy một vẻ đẹp đặc biệt của những người thanh niên xung phong: Trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất, họ vẫn nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến bản thân mình.
KẾT: HOA VẪN NỞ Ở ĐỒNG LỘC
Ngày nay, khi đứng trước phần mộ của mười cô gái Đồng Lộc, thật khó để hình dung nơi đây từng là một chiến trường đầy bom đạn. Không còn tiếng máy bay. Không còn những hố bom mới. Không còn tiếng gọi nhau giữa khói lửa. Chỉ còn những nén hương lặng lẽ. Những đóa hoa đặt trước mộ. Và những người trẻ hôm nay đến để tưởng nhớ những người trẻ của hơn nửa thế kỷ trước. Mười cô gái đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ không được sống đến ngày đất nước thống nhất. Không được nhìn thấy những con đường bình yên. Không được biết rằng tên tuổi của mình sẽ được khắc ghi trong lịch sử. Nhưng chính sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên con đường dẫn đến ngày hòa bình.
Có thể nói, mười cô gái Đồng Lộc chính là những đóa hoa đã nở giữa bom đạn. Một loài hoa không cần đất lành. Không cần mùa xuân. Không cần ánh nắng. Bởi họ đã nở bằng lòng dũng cảm. Nở bằng tuổi xuân. Nở bằng sự hy sinh. Và vì thế… Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng những đóa hoa ấy vẫn chưa bao giờ tàn.
THÔNG ĐIỆP CỦA “CÂU CHUYỆN HOA LỬA”
“Họ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để chúng ta được sống trong hòa bình hôm nay.”
“Có những người đã nằm xuống giữa lòng đất mẹ, nhưng tên tuổi của họ vẫn sống mãi trong ký ức dân tộc.”



