Hoa lửa đường liên lạc - Nguyễn Văn Tám
Nguyễn Văn Tám sinh năm 1966, lớn lên ở một miền quê nghèo - nơi tiếng gà gáy sớm hòa vào nhịp cuốc cày quen thuộc. Tuổi mười chín, khi nhiều bạn bè còn đang lặng lẽ mơ về một tương lai yên ả, anh khoác ba lô nhập ngũ năm 1985, lên đường sang chiến trường Campuchia, mang theo lời dặn dò giản dị của mẹ: “Đi cho tròn bổn phận”.

Nguyễn Văn Tám sinh năm 1966, lớn lên ở một miền quê nghèo - nơi tiếng gà gáy sớm hòa vào nhịp cuốc cày quen thuộc. Tuổi mười chín, khi nhiều bạn bè còn đang lặng lẽ mơ về một tương lai yên ả, anh khoác ba lô nhập ngũ năm 1985, lên đường sang chiến trường Campuchia, mang theo lời dặn dò giản dị của mẹ: “Đi cho tròn bổn phận”.
Anh được giao nhiệm vụ làm liên lạc Trung đoàn 1 – Sư đoàn 330, dù không trực tiếp cầm súng nhưng mỗi bước chân của anh lại gắn với sinh tử của đồng đội. Giữa rừng sâu, thư tay, mệnh lệnh, bản đồ tác chiến đều đặt trọn niềm tin vào người lính liên lạc gầy gò, nhanh nhẹn ấy. Chỉ cần chậm một nhịp, lạc một lối mòn, cái giá phải trả có thể là máu.
Rừng Campuchia mùa mưa sũng nước, vắt bám đầy ống quần, muỗi vo ve như mây đen. Có những đêm anh Tám men theo lối mòn trong tiếng pháo vọng xa, tim đập dồn dập theo từng bước chạy. Đạn có thể rít qua tai bất cứ lúc nào, nhưng trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải đến nơi, phải trao bằng được mệnh lệnh. Ánh đèn pin được che kín, bàn tay siết chặt túi tài liệu, anh chạy giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Những năm tháng ấy, người lính liên lạc sống bằng niềm tin rất giản dị: tin vào đồng đội, tin vào con đường mình đang đi, tin rằng sau chiến tranh sẽ có một ngày trở về. Giữa bom đạn, họ vẫn chuyền tay nhau bi đông nước, chia nửa gói lương khô, nhường nhau chỗ khô ráo nhất trong căn hầm ẩm thấp. Tình đồng đội kết tinh từ gian khổ, lặng lẽ mà bền chặt như rễ cây bám sâu vào đất đỏ.
Năm 1989, Nguyễn Văn Tám xuất ngũ, anh trở về với mái nhà đơn sơ, với ruộng đồng và những đêm dài không ngủ vì ký ức chiến trường chợt ùa về. Những bước chân liên lạc năm nào giờ chậm hơn, song ánh mắt vẫn ánh lên sự điềm tĩnh của người đã đi qua lửa đạn. Bây giờ, giữa thời bình, anh Tám sống giản dị như bao người nông dân khác. Nhưng mỗi khi kể lại chuyện cũ, giọng anh trầm xuống, không phải để tự hào, mà để nhắc nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người lính vô danh.
Những năm tháng ở Campuchia đã lùi xa, nhưng trong ký ức Nguyễn Văn Tám, hoa lửa vẫn còn cháy. Đó là ngọn lửa của lòng dũng cảm, của trách nhiệm và của tình đồng đội – thứ ánh sáng âm thầm soi đường cho anh đi trọn một đời ngay thẳng giữa thời bình.


