Anh hùng Lực lượng vũ trang

"HOA LỬA" GIỮA ĐẠI NGÀN: KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI VÁ ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI

Người phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt đã mờ đục vì thời gian từng là một "cọc tiêu sống" giữa mưa bom bão đạn. Đó là bà Nguyễn Thị Hạnh – một nhân chứng sống bước ra từ khói lửa của tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

Hưng Yên28/11/2025Hoàng Yến (Trường Tiểu học Hoàng Diệu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
"HOA LỬA" GIỮA ĐẠI NGÀN: KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI VÁ ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI

Tuổi 20 và lời thề "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh"

Chúng tôi đến thăm bà Hạnh vào một buổi chiều tháng 7 lịch sử. Căn nhà cấp 4 đơn sơ nhưng ấm cúng, nơi trang trọng nhất treo tấm Huân chương Kháng chiến và bức ảnh đen trắng ố màu của một cô gái trẻ đội mũ tai bèo, nụ cười rạng rỡ.

Rót chén trà nóng, bà Hạnh run run kể lại: "Năm ấy bà mới 18, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà trốn mẹ viết đơn tình nguyện xin đi. Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản: nước mất thì nhà tan, mình còn trẻ, mình phải đi."

Năm 1968, bà được biên chế vào đơn vị TNXP hoạt động tại "tọa độ lửa" – nơi bom Mỹ trút xuống ngày đêm nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Nhiệm vụ của các bà là san lấp hố bom, mở đường cho xe qua.

"Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc"

Ký ức ùa về trong đôi mắt ngấn lệ của người nhân chứng già. Bà kể về những đêm mưa rừng tầm tã, những cơn sốt rét rừng rung người đến rụng cả tóc. Nhưng ám ảnh nhất vẫn là những khoảnh khắc đối mặt với tử thần.

"Có những đêm, máy bay địch thả bom nổ chậm dày đặc. Xe hàng đang đợi thông đường để vào Nam. Không còn cách nào khác, chúng tôi phải làm 'cọc tiêu sống'. Tức là mặc áo trắng, đứng làm lộ tiêu để lái xe nhìn thấy đường mà đi trong đêm tối. Lúc đó, ranh giới sống chết mong manh như sợi tóc. Bom nổ bên cạnh, đất đá vùi lấp cả người, đồng đội bới đất kéo mình lên, phủi bụi rồi lại tiếp tục làm. Chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ xe không qua được, bộ đội miền Nam thiếu gạo, thiếu đạn." - Bà Hạnh nghẹn ngào nhớ lại.

Câu chuyện của bà không chỉ là lịch sử, mà là minh chứng hùng hồn cho "tinh thần thép" của thế hệ cha anh. Họ đã lấy thân mình để lấp hố bom, lấy tiếng hát để át tiếng bom, biến những đau thương thành sức mạnh phi thường.

Vết thương thời bình và bài học cho thế hệ trẻ

Chiến tranh lùi xa, bà Hạnh trở về với đời thường mang trên mình nhiều vết thương. Những mảnh đạn còn sót lại trong cơ thể vẫn nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời. Nhiều đồng đội của bà đã nằm lại vĩnh viễn nơi đại ngàn, nhiều người trở về nhưng chịu di chứng nặng nề của chất độc da cam.

Tuy nhiên, điều khiến chúng tôi xúc động nhất không phải là nỗi đau, mà là tinh thần lạc quan của bà. Bà vẫn tham gia các hoạt động hội cựu chiến binh, vẫn kể chuyện lịch sử cho các cháu thiếu nhi trong xã.

Bà nắm tay chúng tôi, dặn dò: "Hòa bình này đắt giá lắm các cháu ạ. Nó được đổi bằng máu và xương tủy của cả một thế hệ. Bà mong các cháu bây giờ sống sao cho xứng đáng, học tập và xây dựng đất nước, đừng để sự hy sinh của cha ông trở thành vô nghĩa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn