Bài viết

Hoa Lửa Giữa Đêm Sương

Ninh Bình15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hoa Lửa Giữa Đêm Sương

Ở một vùng núi phía Bắc, có một con đèo quanh co nối liền các bản làng. Trên đỉnh đèo đặt một trạm tín hiệu cảnh báo sạt lở đất.

Trong trạm có một tổ công tác nhỏ, trong đó có An — một kỹ thuật viên trẻ mới nhận nhiệm vụ chưa đầy ba tháng.

Công việc của họ là theo dõi cảm biến đất và kích hoạt cảnh báo khi có nguy cơ sạt lở.

Một đêm, trời mưa không ngớt.

Mưa dày đến mức chỉ cần bước ra ngoài vài mét là đã không thấy rõ đường.

Đột nhiên, hệ thống cảnh báo trong trạm kêu lên liên tục.

“MỨC NGUY HIỂM: RẤT CAO”

Các cảm biến trên sườn đèo đồng loạt báo động.

An nhìn vào màn hình, giọng khẽ run:

— Đất đang dịch chuyển rất nhanh…

Trưởng trạm lập tức ra lệnh:

— Kích hoạt đèn cảnh báo dọc đèo ngay!

Nhưng đúng lúc đó, hệ thống điện chính bị sét đánh trúng.

Toàn bộ trạm mất điện.

Trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng mưa và tiếng gió rít qua khe núi.

Nếu không bật được hệ thống cảnh báo thủ công, các xe trên đèo có thể đi vào vùng sạt lở.

An đứng bật dậy:

— Em sẽ đi bật lại hệ thống đèn ngoài sườn đèo.

Không ai kịp ngăn cản.

Cậu lao ra ngoài mưa.

Con đường trơn trượt, đất bùn cuốn theo từng bước chân. Mỗi lần gió thổi mạnh, cậu phải bám vào vách đá mới không bị ngã.

Từng trụ đèn nằm rải rác dọc con đèo, nhưng hệ thống điều khiển bị ngắt hoàn toàn.

An phải kích hoạt từng trụ bằng tay.

Một.

Hai.

Ba.

Những ánh đèn bắt đầu sáng lên trong màn mưa.

Từng “hoa lửa” nhỏ xuất hiện dọc theo con đèo tối đen.

Nhưng ở trạm, tín hiệu cảm biến báo động càng lúc càng mạnh.

— Sạt lở sắp xảy ra! — trưởng trạm hét qua bộ đàm nhiễu.

An tăng tốc.

Cậu vừa chạy vừa bật từng trụ đèn còn lại.

Khi trụ cuối cùng sáng lên, cả con đèo bừng sáng trong mưa lớn — một dải ánh sáng kéo dài như một hàng hoa lửa giữa núi rừng.

Ngay lúc đó, một tiếng nổ trầm vang lên từ sườn núi.

Đất đá bắt đầu đổ xuống.

Nhưng nhờ hệ thống cảnh báo kịp thời, tất cả phương tiện đã dừng lại từ trước, không ai đi vào vùng nguy hiểm.

An đứng thở dốc giữa mưa, nhìn xuống con đèo sáng rực.

Trưởng trạm qua bộ đàm nói:

— Tất cả đã an toàn. Em làm được rồi.

Sau đêm đó, người dân đi qua con đèo đều gọi nó là “Đèo Hoa Lửa”.

Không phải vì lửa thật, mà vì giữa mưa gió và bóng tối, có những ánh sáng nhỏ vẫn kiên trì dẫn đường cho con người tránh khỏi nguy hiểm.

An sau này vẫn làm ở trạm ấy.

Mỗi lần mưa lớn, cậu lại nhìn những trụ đèn dọc đèo và nhớ lại đêm đầu tiên mình chạy giữa bóng tối.

Và cậu hiểu rằng:
có những “hoa lửa” không cháy rực rỡ, nhưng đủ sáng để giữ lại sự sống cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn