Bài viết

Hoa Lửa Giữa Đường Hầm Sập

Ninh Bình15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hoa Lửa Giữa Đường Hầm Sập

Ở vùng núi phía Bắc, có một tuyến đường hầm xuyên núi đang được xây dựng để nối liền các bản làng. Đây là công trình quan trọng giúp rút ngắn đường đi và đảm bảo việc cứu trợ khi mùa mưa đến.

Trong đội thi công có ba người trực chính: kỹ sư trưởng Nam, công nhân già Lợi và kỹ thuật viên trẻ Sơn.

Một buổi chiều, khi mọi người đang kiểm tra thiết bị trong đường hầm, hệ thống cảm biến rung bất ngờ báo động liên tục.

“NGUY CƠ SẬP HẦM CAO!”

Nam lập tức ra hiệu dừng toàn bộ công việc.

Nhưng chưa kịp sơ tán, một tiếng răng rắc lớn vang lên từ sâu trong hầm.

Trần hầm bắt đầu nứt.

Đất đá rơi xuống từng mảng.

— Chạy! — Nam hét lớn.

Cả đội lập tức rút ra ngoài.

Nhưng phía sau, một nhóm công nhân trẻ bị kẹt lại do lối ra bị đá chặn.

Không chần chừ, Sơn quay lại.

— Em biết đường phụ phía sau hầm! Nhưng nó rất hẹp!

Nam gật đầu:

— Dẫn họ đi ngay!

Sơn lao vào bóng tối.

Đường hầm phụ thấp và ẩm ướt, chỉ đủ một người cúi thấp để đi qua. Đèn pin chiếu vào vách đá đầy vết nứt.

Phía sau, tiếng sập ngày càng lớn.

Sơn vừa dẫn nhóm công nhân vừa liên tục kiểm tra trần hầm.

Một khối đá lớn rơi xuống, chặn mất đường chính.

Không còn đường quay lại.

— Đi tiếp! — Sơn nói.

Cậu dẫn mọi người men theo lối hẹp.

Ở phía ngoài, Nam cố gắng liên lạc cứu hộ:

— Nhanh lên! Có người bị kẹt trong hầm phụ!

Nhưng tín hiệu yếu dần.

Trong đường hầm, Sơn bật công tắc hệ thống chiếu sáng khẩn cấp.

Những bóng đèn nhỏ dọc hầm sáng lên — từng ánh sáng đỏ như những “hoa lửa” le lói giữa bóng tối.

Cả nhóm nhìn ánh sáng ấy, bám theo mà đi.

Nhưng đúng lúc gần ra đến cửa hầm phụ, một tiếng nổ trầm vang lên.

Đường phía sau đã sập hoàn toàn.

Sơn dừng lại một giây, rồi quay lại kiểm tra lần cuối.

Cậu đảm bảo không còn ai bị kẹt phía sau.

Sau đó mới tiếp tục dẫn mọi người ra ngoài.

Khi tất cả thoát ra an toàn, trời đã tối hẳn.

Mưa bắt đầu rơi nhẹ.

Nam chạy đến:

— Em có sao không?!

Sơn lắc đầu, thở dốc:

— Em chỉ sợ… không kịp.

Nam nhìn lại đường hầm vừa sập một phần, nơi những ánh đèn cảnh báo vẫn còn le lói như hoa lửa trong bóng tối.

Sau này, tuyến hầm được hoàn thành lại an toàn hơn và có hệ thống cảnh báo mới hiện đại.

Nhưng người dân vẫn gọi đoạn đường ấy bằng một cái tên cũ:

“Đường Hầm Hoa Lửa”

Không phải vì lửa thật.

Mà vì nơi đó từng có người đã đi trước bóng tối, thắp sáng con đường sống cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn