Hoa Lửa Giữa Lòng Địch
Nguyễn Văn Trỗi, người con kiên cường của mảnh đất Quảng Nam, sớm giác ngộ cách mạng và tham gia đấu tranh chống đế quốc Mỹ ngay từ khi còn trẻ. Dù chỉ là một người thợ điện bình thường, anh có tấm lòng yêu nước nồng nàn và ý chí sắt đá: “Chỉ cần còn thở, phải làm tất cả để đuổi giặc ra khỏi quê hương”.
Năm 1964, khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara – kẻ chủ mưu các chiến tranh tàn bạo ở Việt Nam – chuẩn bị đến thăm Đà Nẵng để thổi phồng tham vọng xâm lược, Nguyễn Văn Trỗi đã xung phong thực hiện nhiệm vụ: đặt mìn để trừng trị kẻ đứng đầu tội ác. Nhưng kế hoạch bị lộ, anh bị giặc bắt giữ.
Trước sự tra tấn dã man, đe dọa tính mạng, Nguyễn Văn Trỗi không hề nao núng. Anh không khai báo một điều gì về đồng đội, không một lời đầu hàng. Trước tòa án địch, anh nói thẳng: “Tôi chỉ làm nghĩa vụ của một người con nước Việt Nam. Các ông là kẻ xâm lược, có quyền gì mà xét xử tôi?”. Khi bị kết án tử hình, anh vẫn ngẩng cao đầu, mỉm cười với đồng bào, khẳng định: “Dù tôi có chết, đồng bào tôi sẽ tiếp tục đấu tranh. Kẻ xâm lược nhất định sẽ bị đánh đuổi!”.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi anh dũng hy sinh trên bục hành hình, khi tuổi đời mới 24 tuổi. Trước lúc ra đi, anh vẫn hô vang: “Việt Nam muôn năm!”.
Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và khí tiết kiên cường. Anh là ngọn lửa thời hoa lửa rực cháy ngay giữa lòng địch, chứng minh rằng: dù bị kìm kẹp, dù phải đối mặt với cái chết, người con Việt Nam không bao giờ cúi đầu trước kẻ thù xâm lược. Tên tuổi anh mãi là niềm tự hào, nhắc nhở mọi thế hệ: yêu nước là phải kiên quyết đấu tranh đến cùng để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc.



