Cựu chiến binh

HOA LỬA GIỮA MÙA GIÔNG

Ninh Bình13/05/2026Bùi Ngọc Hồng (Đoàn xã Gia Lâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, mưa bắt đầu trút xuống mái tôn cũ kỹ của xóm nhỏ ven sông. Gió hun hút thổi qua những hàng phi lao khiến cả khoảng trời như rung lên từng đợt. Trong căn nhà nhỏ cuối xóm, bà Tư ngồi co ro bên bếp lửa, đôi tay gầy guộc run run nhóm thêm vài cành củi ướt. Ánh lửa yếu ớt hắt lên gương mặt đầy nếp nhăn của bà, đỏ như một đóa hoa nhỏ giữa đêm đông lạnh giá.

Ngoài sân, Minh dựng vội chiếc xe đạp đã sờn cũ rồi chạy vào nhà. Bộ quần áo học sinh ướt sũng nước mưa, mái tóc bết lại trên trán nhưng cậu vẫn cười:

– Bà ơi, hôm nay con được điểm mười Văn!

Bà Tư ngẩng lên, ánh mắt chợt sáng như có thêm lửa. Bà vuốt mái tóc ướt của cháu:

– Giỏi lắm… Ba mẹ con ở xa mà biết chắc sẽ vui lắm.

Minh im lặng. Câu nói ấy như cơn gió lạnh len vào khoảng trống trong tim. Ba mẹ cậu đã mất trong một vụ sạt lở khi đi làm công trình tận miền núi cách đây ba năm. Từ đó, hai bà cháu sống nương tựa vào nhau bằng gánh xôi sáng và vài luống rau sau nhà.

Đêm xuống nhanh. Mưa vẫn chưa dứt. Điện trong xóm bất ngờ tắt phụt khiến mọi thứ chìm vào màu đen đặc quánh. Chỉ còn bếp lửa lập lòe cháy.

Minh ngồi sát lại gần bà. Cậu thích ngắm ngọn lửa. Nó không lớn nhưng luôn kiên trì cháy, giống hệt bà của cậu vậy.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng đập cửa dồn dập.

– Có ai không? Cứu với!

Minh lao ra mở cửa. Một người phụ nữ ôm đứa bé chừng hai tuổi đang run lên vì lạnh. Quần áo họ lấm lem bùn đất.

– Cầu bên kia bị ngập… Tôi không biết đi đâu nữa…

Không chần chừ, bà Tư kéo họ vào nhà, lấy khăn khô rồi nhóm thêm củi vào bếp. Ngọn lửa bùng lên mạnh hơn, đỏ rực cả căn phòng nhỏ.

Đứa bé dần thôi khóc. Người phụ nữ cúi đầu cảm ơn, nước mắt hòa lẫn nước mưa:

– Nếu không gặp được nhà bà… chắc mẹ con tôi không biết phải làm sao.

Bà Tư chỉ cười hiền:

– Lúc khó khăn, người ta phải biết sưởi ấm cho nhau con à.

Ngoài trời, mưa vẫn xối xả. Nhưng bên trong căn nhà nhỏ ấy, hơi ấm lan dần theo ánh lửa. Minh nhìn bà rồi nhìn ngọn lửa đang reo tí tách. Cậu chợt hiểu vì sao người ta gọi những điều tử tế là “hoa lửa”. Bởi giữa những ngày lạnh lẽo nhất, chỉ một chút yêu thương thôi cũng đủ bừng sáng như ngọn lửa giữa đêm dài.

Sáng hôm sau, mưa đã ngớt. Mặt trời ló ra sau những tầng mây xám. Người phụ nữ trước khi rời đi đã nắm chặt tay bà Tư:

– Sau này có dịp, nhất định tôi sẽ quay lại cảm ơn bà.

Bà Tư chỉ xua tay:

– Không cần đâu. Khi gặp ai khác cần giúp, cô giúp lại họ là được rồi.

Người phụ nữ gật đầu, đôi mắt đỏ hoe.

Minh đứng ở cửa nhìn theo hai mẹ con khuất dần nơi con đường đầy nước. Trong lòng cậu bỗng thấy ấm lạ. Cậu quay vào nhà, thấy bà đang lặng lẽ hong lại mớ củi ướt cho tối nay.

Ngọn lửa trong bếp vẫn cháy.

Không lớn lao.

Không ồn ào.

Nhưng đủ để sưởi ấm cả một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn