HOA LỬA GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
HOA LỬA GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Trên dãy Trường Sơn năm ấy, mưa rừng dầm dề không dứt. Con đường mòn đất đỏ bị xé nát bởi bước chân hành quân và những trận bom dội xuống ngày đêm. Giữa khói lửa ấy, có một đội thanh niên xung phong mang tên Tiểu đội Hoa Lửa.
Họ đều còn rất trẻ. Có người vừa rời ghế nhà trường, có người chưa kịp biết yêu là gì đã khoác ba lô ra trận. Nhưng trên vai họ không chỉ là cuốc xẻng, mà còn là niềm tin mở đường cho đoàn quân tiến vào Nam.
Trong tiểu đội ấy, nổi bật nhất là Lan, cô gái có đôi mắt sáng và giọng nói nhẹ như gió núi. Người ta gọi Lan là “bông hoa rừng Trường Sơn” không chỉ vì sự dịu dàng, mà vì cô luôn đi đầu trong những đoạn đường nguy hiểm nhất.
Cạnh Lan là Hải, chàng trai ít nói, gầy nhưng rắn rỏi. Hải từng là học sinh giỏi toán, nhưng từ ngày nhập ngũ, cậu chỉ còn tính một phép toán duy nhất: làm sao để từng đoàn xe qua an toàn.
Một đêm mưa lớn, mệnh lệnh khẩn cấp truyền xuống: đoạn đường số 12 bị bom đánh sập, xe không thể qua, hàng hóa và thương binh bị kẹt lại phía sau. Nếu không thông đường trước bình minh, cả đoàn sẽ bị lộ vị trí.
Tiểu đội Hoa Lửa được giao nhiệm vụ.
Lan nhìn Hải, khẽ nói:
“Đi thôi. Đường này phải mở bằng được.”
Họ lao vào màn mưa. Đất trơn, đá lở, tiếng bom vẫn vọng xa xa. Mỗi người một việc: người đào đất, người khiêng đá, người đánh dấu đường. Ánh đèn pin yếu ớt chỉ đủ soi một khoảng nhỏ, nhưng không ai dừng lại.
Đến gần nửa đêm, một tiếng nổ lớn vang lên. Một hố bom mới xuất hiện ngay giữa đoạn đường đang sửa. Đất đá sụp xuống, kéo theo cả đoạn taluy.
Một đồng đội bị thương. Máu loang trên áo. Không khí chùng xuống trong giây lát.
Hải siết chặt tay cuốc, mắt đỏ lên:
“Nếu không lấp hố này, sáng mai xe không thể qua.”
Lan bước tới. Cô nhìn hố bom sâu hun hút, rồi quay lại nhìn đồng đội:
“Chúng ta không có nhiều thời gian. Nhưng chúng ta có nhau.”
Không ai nói thêm lời nào. Tất cả lại lao vào công việc. Người chuyền đất, người vác đá, người dùng bao cát chèn xuống. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, như muốn xóa sạch mọi dấu vết con người để lại.
Gần sáng, hố bom cuối cùng cũng được lấp lại. Con đường tạm thời thông xe.
Nhưng lúc ấy, máy bay địch quay lại.
Tiếng rít xé trời. Ánh chớp lóe lên giữa rừng.
Lan hét lớn:
“Tránh hết xuống hầm!”
Cả tiểu đội lao đi. Nhưng Hải chợt đứng lại. Ở cuối đoạn đường, một chiếc xe chở thương binh vẫn chưa kịp di chuyển.
Không kịp nghĩ, Hải lao ra giữa đường, dùng tín hiệu tay ra hiệu cho xe chạy nhanh hơn. Lan nhìn thấy, tim như thắt lại.
Một quả bom rơi xuống rất gần.
Ánh sáng trắng xóa.
Khi tiếng nổ dứt, rừng trở lại im lặng đến nghẹt thở.
Lan bật dậy, chạy về phía khói bụi.
Hải nằm đó, giữa đất đỏ và mưa rừng. Nhưng bàn tay cậu vẫn hướng về phía con đường đã được mở thông.
Chiếc xe thương binh đã qua an toàn.
Lan quỳ xuống, nước mắt hòa vào mưa:
“Anh nói sẽ cùng tôi tính đến khi con đường này xong mà…”
Không ai trả lời.
Chỉ có rừng Trường Sơn thì thầm như một lời tiễn biệt.
Sáng hôm sau, đoàn xe tiếp tục hành quân. Trên đoạn đường vừa được mở, người ta đặt một nhành hoa rừng nhỏ – loài hoa dại đỏ như lửa, mọc lên từ đất bom.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“Vì sao gọi là Hoa Lửa?”
Người tiểu đội trưởng nhìn về phía rừng xa, giọng trầm xuống:
“Vì có những người đã hóa thành ngọn lửa, để soi đường cho người khác đi tiếp.”
Gió thổi qua, nhành hoa rung nhẹ.
Như những ngọn lửa không bao giờ tắt.


