Hoa Lửa Giữa Trời Xanh
Hoa Lửa Giữa Trời Xanh
Tháng 4 năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn cam go, chàng thanh niên Vũ Đức Thắng (xã Nhân Chính, huyện Lý Nhân) vừa tròn 20 tuổi. Ở cái tuổi thanh xuân đẹp nhất, anh gác lại ước mơ giảng đường, viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày ra đi, hành trang của người lính trẻ chỉ có chiếc ba lô sờn và niềm tin sắt đá vào ngày độc lập
Thắng được biên chế vào đơn vị bộ binh, trực tiếp cầm súng chiến đấu tại các mặt trận phía Nam ác liệt. Như bao người lính bộ binh thời ấy, công việc của anh là những chuyến hành quân xuyên rừng và những giờ phút bám trụ công sự dưới làn mưa bom bão đạn.
Năm 1972, mặt trận phía Nam rung chuyển dưới những trận pháo bầy. Giữa cao điểm mù mịt khói thuốc súng, chiến sĩ bộ binh Vũ Đức Thắng cùng đồng đội bám trụ trong công sự sực nồng mùi đất mới bị xới tung. Ở tuổi 22, sau hai năm nếm mật nằm vùng, gương mặt người lính trẻ đất Lý Nhân đã hằn lên vẻ phong trần của sương gió chiến trường.
Trong một trận đánh ác liệt, không gian đặc quánh mùi thuốc súng và bụi đất, hỏa lực của kẻ thù dội xuống trận địa không ngớt. Bỗng một đợt oanh tạc dữ dội, tiếng nổ lớn kinh hoàng từ mảnh đạn pháo đã hất văng người lính trẻ 22 tuổi đi xa, vùi lấp anh dưới lớp đất đá lạnh lẽo.Cơn chấn động kinh hoàng ấy đã gây ra những vết thương sâu lên cơ thể, khiến Thắng lịm đi giữa mịt mù khói lửa. Trong cơn mê, anh vẫn như nghe thấy tiếng đồng đội kiếm tìm mình. Khi được đồng đội tìm thấy và đưa lên cáng thương, máu đã thấm đỏ màu áo cỏ úa.
Sau khi được khẩn trương điều trị, trong cơn mê sảng tại trạm xá dã chiến, giữa những tiếng rên rỉ của thương binh và mùi băng gạc nồng nặc, Thắng khẽ cử động, nhìn xuống tấm áo cỏ úa đã thấm đẫm máu tươi, Thắng biết chuyến hành quân trực tiếp cầm súng của mình đã dừng lại tại đây. Vết thương sâu nơi da thịt đã lấy đi 61% sức khỏe, nhưng lại nhen nhóm lên trong lòng người thương binh hạng 2/4 ấy một ý chí mới.
Ngày rời chiến trường, anh mang theo mảnh đạn trong người như một kỷ vật của thời hoa lửa. Nếu đôi chân không còn lành lặn để chạy trên trận địa, anh sẽ dùng đôi bàn tay còn lại để cầm phấn, viết tiếp bản hùng ca cống hiến cho quê hương Hà Nam từ trên bục giảng.
Và rồi, phép màu đã đến với người thương binh nghị lực. Bằng một trí tuệ sắc sảo được tôi luyện qua gian khó, Vũ Đức Thắng đã trở thành nhà giáo đầu tiên của huyện Lý Nhân được vinh danh bằng bằng Lao động sáng tạo cấp Nhà nước. Danh hiệu ấy không chỉ là một tấm bằng khen, mà là minh chứng cho một chân lý: Nghịch cảnh chỉ bẻ gãy được thể xác nhưng không thể dập tắt được ánh sáng của trí tuệ, càng không vùi lấp được ý chí kiên cường của con người.
Hôm nay, khi đứng giữa sân trường lộng gió, nhìn lớp lớp học trò khôn lớn, ông Thắng khẽ mỉm cười. Những vết sẹo năm xưa vẫn còn đó, nhưng chúng không còn đau nhức nữa. Bởi ông biết, mình đã sống trọn vẹn cả hai cuộc đời: một cuộc đời cầm súng giữ nước và một cuộc đời cầm phấn xây đời.
____________________________________________________________________________________
Nhiều năm trôi qua, người dân Lý Nhân vẫn kể về Vũ Đức Thắng – người lính đã dành cả tuổi đôi mươi cho Tổ quốc và dùng cả phần đời còn lại để thắp sáng ước mơ cho lớp lớp học trò. Câu chuyện của ông là minh chứng rằng: Hoa lửa không chỉ cháy trên chiến trường, mà vẫn rực sáng giữa đời thường qua ý chí và sự sáng tạo không ngừng nghỉ.
Đỗ Hoàng Anh -Lớp 10A2- Trường :THPT A THANH LIÊM



