HOA LỬA MƯỜI CÔ GÁI TRUÔNG BỒN
Hoa lửa giữa “tọa độ chết”Các chị thuộc Tiểu đội 2, Đại đội 317, Tổng đội Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước tỉnh Nghệ An. Công việc của các chị giản dị nhưng hiểm nguy:
👉 Bom vừa rơi là phải lao ra đường
👉 Máu chưa khô là xe chưa được dừngĐêm 30 rạng sáng 31/10/1968, sau nhiều đợt bom ác liệt, các chị nhận lệnh ra đường san lấp hố bom lần cuối để đảm bảo cho đoàn xe quân sự thông tuyến kịp giờ G.Trong khoảnh khắc tưởng chừng yên bình ấy, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại, trút loạt bom cuối cùng xuống Truông Bồn.Sự hy sinh hóa thành bất tửBom nổ.
Đất đá tung trời.
Khi khói bom tan đi, mười cô gái đã vĩnh viễn nằm lại.Họ hy sinh chỉ ít giờ trước khi có người được lệnh xuất ngũ, có người sắp về thăm mẹ, có người vừa nhận thư hẹn ngày cưới. Tuổi xuân của các chị dừng lại nơi tuyến lửa, để con đường được thông suốt, để đoàn xe kịp ra tiền tuyến.Mười bông hoa lửa Truông BồnMười cô gái đã hóa thành mười bông hoa lửa, nở giữa đất đá Truông Bồn:Nguyễn Thị HườngHoàng Thị ThôngTrần Thị RạngHà Thị TânHoàng Thị XuânNguyễn Thị XuânVõ Thị TầnNguyễn Thị NhungTrần Thị HiềnNguyễn Thị Xanh(Tên các chị được khắc sâu trong lịch sử Thanh niên xung phong Việt Nam.)Hoa lửa còn cháy mãiSự hy sinh của mười cô gái Truông Bồn là bản anh hùng ca bất tử về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hiến dâng trọn vẹn của thế hệ thanh niên Việt Nam trong chiến tranh.Họ không cầm súng nơi chiến hào,
nhưng mỗi nhát cuốc, mỗi gánh đất của họ là một viên đạn bắn vào kẻ thù.
Họ ngã xuống,
để Tổ quốc đứng lên.Bông hoa lửa Truông Bồn không rực rỡ sắc màu,
mà lặng lẽ cháy trong đêm,
cháy bằng tuổi xuân, máu thịt và niềm tin son sắt vào ngày toàn thắng.👉 Hoa lửa Mười cô gái Truông Bồn – tuổi hai mươi hóa bất tử, đời đời tỏa sáng trong lịch sử dân tộc Việt Nam.



