Hoa lửa Nguyễn Viết Xuân – Nhằm thẳng quân thù mà bắn
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” Mùa đông năm 1964, trên chiến trường miền Đông Nam Bộ, những trận đánh ác liệt diễn ra ngày đêm. Giữa làn bom đạn của kẻ thù, có một người chiến sĩ pháo binh trẻ tuổi – Nguyễn Viết Xuân, Chính trị viên phó Đại đội 2, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 45, Sư đoàn 325. Anh là người lính mang trong tim niềm tin sắt son vào ngày toàn thắng.
Hoa lửa trên trận địa pháo
Trong một trận chiến không cân sức, địch dùng hỏa lực mạnh hòng tiêu diệt trận địa pháo của ta. Pháo binh bị thương vong, trận địa rung chuyển. Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, máu thấm đỏ áo lính.
Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, khi nhiều người tưởng rằng anh đã không thể tiếp tục chỉ huy, Nguyễn Viết Xuân gượng đứng dậy, hướng về phía nòng pháo, dồn hết sức lực còn lại, hô vang mệnh lệnh đã đi vào lịch sử:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tiếng hô ấy như mệnh lệnh của trái tim, thắp lửa chiến đấu trong từng người lính pháo binh. Loạt đạn pháo sau đó đã đập tan đội hình tiến công của địch, giữ vững trận địa.
Bông hoa lửa anh hùng
Sau trận đánh, Nguyễn Viết Xuân trút hơi thở cuối cùng. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lời hô của anh đã sống mãi, trở thành khẩu hiệu chiến đấu của Quân đội nhân dân Việt Nam trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.
Anh không cần nhiều lời,
chỉ một câu nói ngắn ngủi,
nhưng đã truyền đi cả ý chí của một dân tộc không chịu khuất phục.
Hoa lửa còn mãi với thời gian
Tên anh – Nguyễn Viết Xuân – được đặt cho nhiều con đường, trường học, đơn vị quân đội. Lời hô “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” trở thành biểu tượng của tinh thần quyết đánh, quyết thắng, của người lính Việt Nam trước mọi kẻ thù xâm lược.
Bông hoa lửa Nguyễn Viết Xuân không rực rỡ sắc màu,
mà cháy bền bỉ trên trận địa pháo,
cháy bằng ý chí, niềm tin và sự hy sinh trọn vẹn cho Tổ quốc.
👉 Hoa lửa Nguyễn Viết Xuân – tiếng hô xung phong vang vọng mãi trong lịch sử dân tộc Việt Nam.



