HOA LỬA NHỮNG NGƯỜI ĐÃ GỬI LẠI TUỔI XUÂN CHO TỔ QUỐC
Tiếp nối câu chuyện về những người anh hùng trong thời bình. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ Lù Công Thắng. Câu chuyện về anh không bắt đầu từ những trận chiến của một thời bom đạn. Anh hy sinh khi đất nước đã hòa bình. Nhưng điều đó không có nghĩa sự hy sinh trong thời bình trở nên nhẹ hơn. Bởi có những cuộc chiến không được đo bằng tiếng đại bác. Có những chiến trường không có chiến hào.Và có những người lính vẫn phải đối mặt với hiểm nguy mỗi ngày để giữ cho cuộc sống bình yên ở phía sau đường biên.
Ngày 31-7-2010, tại khu vực bản Đin Chí, xã Chiềng Tương, huyện Yên Châu, tỉnh Sơn La, Thượng úy Lù Công Thắng cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ trong một chuyên án đấu tranh với tội phạm ma túy. Sau nhiều giờ mật phục, lực lượng đánh án phát hiện nhóm đối tượng vận chuyển ma túy từ bên kia biên giới vào Việt Nam.Khi đội hình phục kích khống chế được một đối tượng quan trọng, những tên còn lại lợi dụng địa hình rừng núi để chạy về phía bên kia biên giới và dùng súng bắn trả nhằm giải thoát đồng bọn.Giữa thời khắc hiểm nguy ấy, Thượng úy Lù Công Thắng đã hứng trọn làn đạn. Anh ngã xuống. Nhưng điều khiến người ta nhớ mãi về người cán bộ Biên phòng ấy không chỉ là khoảnh khắc anh hy sinh. Mà là những lời anh nói sau khi bị thương.“Tôi trúng đạn rồi.”Và khi đồng đội tập trung cứu chữa, anh vẫn cố gắng nói:“Mọi người hãy đuổi theo truy bắt đối tượng kẻo chúng chạy thoát.”Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, điều anh nghĩ đến sau cùng vẫn là nhiệm vụ. Không phải mình, Không phải nỗi đau của mình, mà là đồng đội, là nhiệm vụ, là sự bình yên nơi biên giới.Có những câu nói nghe qua tưởng như rất bình thường, nhưng khi được nói ra trong những giây phút cuối cùng của một con người, chúng bỗng mang sức nặng của cả một lời thề. Người lính ấy đã thực sự sống với lời thề của mình, đại ngàn hôm ấy đã giữ lại một người con. Biên cương hôm ấy đã mất đi một người lính nhưng Tổ quốc có thêm một người anh hùng.Ngày 9-11-2010, Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Đại úy Lù Công Thắng. Quân hàm của anh cũng được truy thăng trước niên hạn từ Thượng úy lên Đại úy ngay trong ngày tổ chức tang lễ.Nhưng có lẽ, những danh hiệu cao quý nhất vẫn không thể nói hết được giá trị của một sự hy sinh. Bởi đằng sau người anh hùng nơi biên cương ấy còn có một gia đình. Một người vợ, một người con, một căn nhà nhỏ. Và những ước mơ còn dang dở.Có một chi tiết trong câu chuyện về Lù Công Thắng khiến người đọc khó có thể bước qua mà không dừng lại. Đó là câu chuyện của chị Tòng Thị Khong, người vợ ở lại sau ngày anh hy sinh. Khi nhận tin chồng mất, chị vẫn không tin. “Có nhiều người tên Thắng, đâu phải mỗi chồng em.” Có lẽ trong giây phút ấy, trái tim của một người vợ đã tự tìm cho mình một lý do để hy vọng. Cho đến khi chị nhìn thấy anh, người chồng của mình nằm đó gương mặt vẫn bình thản. Nhưng anh đã không còn có thể trở về, mười sáu năm đã đi qua kể từ ngày ấy. Mười sáu năm đủ để một đứa trẻ lớn lên. Đủ để một mái tóc đổi màu. Đủ để những mùa mưa, mùa nắng lần lượt đi qua biên giới. Nhưng có những nỗi nhớ không tính bằng thời gian.Chị Khong vẫn tiếp tục cuộc sống của mình, tiếp tục công việc, nuôi con trưởng thành và giữ lại trong căn nhà một phần ký ức về người chồng đã nằm xuống. Điều đẹp đẽ là sau sự hy sinh của Lù Công Thắng, chị và con trai không bị bỏ lại một mình. Đồng đội của anh vẫn ở đó, đơn vị vẫn ở đó. Những người từng chiến đấu cùng anh vẫn tìm đến gia đình, hỏi han, sẻ chia và giúp đỡ.Bởi người lính có thể hy sinh trong một khoảnh khắc, nhưng tình đồng đội thì không kết thúc cùng một người đã ngã xuống. Ngày 20-7 vừa qua, Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Sơn La đã đến thăm hỏi gia đình chị Tòng Thị Khong, trao kinh phí hỗ trợ sửa chữa căn nhà và nơi thờ cúng liệt sĩ Lù Công Thắng. Một căn nhà được sửa sang, một bàn thờ được gìn giữ, một gia đình được tiếp thêm hơi ấm. Đó không chỉ là sự hỗ trợ về vật chất, đó là cách những người còn sống nói với người đã khuất rằng:“Anh hãy yên lòng. Gia đình anh vẫn được chúng tôi ở bên.”Có lẽ, đó chính là nghĩa tình đẹp nhất của những người lính. Nhưng Lù Công Thắng không phải người duy nhất đứng giữa bình yên và hiểm nguy.Ở những nơi mà chúng ta ít khi nhìn thấy, vẫn có những người lính ngày đêm tuần tra biên giới, mật phục giữa rừng sâu, đối mặt với tội phạm và những nguy hiểm mà phần lớn chúng ta chỉ biết đến qua những dòng tin tức.Chúng ta thường nói:“Đất nước đang hòa bình.”Đúng.Nhưng bình yên không có nghĩa là không có người đang thức. Khi chúng ta ngủ trong một căn phòng có ánh đèn, đâu đó vẫn có người lính đi tuần trong đêm. Khi chúng ta vô tư bước qua một ngày bình thường, đâu đó vẫn có những người đang đứng ở đường biên.Khi chúng ta nghĩ rằng Tổ quốc đã không còn chiến tranh, vẫn có những người đang âm thầm chiến đấu với những hiểm nguy của thời bình. Và Lù Công Thắng là một trong những người như thế. Anh không hy sinh trên một chiến trường được ghi dấu bằng những trận đánh lớn. Anh ngã xuống trong một chuyên án, giữa rừng núi. Trong cuộc chiến chống tội phạm ma túy nhưng bản chất của sự hy sinh vẫn vậy:
Một người đã đặt sự an toàn của Tổ quốc và đồng đội lên trước sự an nguy của chính mình.
Có một câu hát được viết về anh:
“Dù cho anh ngã xuống, giọt máu hóa màu hoa, hòa màu cờ Tổ quốc, vẫn sắt son lời thề.”
Có lẽ không có hình ảnh nào đẹp hơn để nói về những người lính đã hy sinh. Giọt máu hóa màu hoa. Hoa mọc trên những nơi từng có dấu chân người lính. Hoa nở trên những mảnh đất mà họ đã bảo vệ. Hoa hiện diện trong ký ức của những người ở lại. Và hoa cũng có thể là hình ảnh của hòa bình thứ mà họ đã dùng cả tuổi trẻ để gìn giữ. Lù Công Thắng gửi lại tuổi trẻ giữa thời bình. Một người lính nơi biên cương Sơn La. Khi Tổ quốc cần, họ đã bước lên phía trước. Không phải vì họ không có gia đình để thương, không phải vì họ không có những ước mơ riêng. Mà chính bởi họ có những điều để yêu thương, họ càng hiểu mình phải bảo vệ điều gì. Lù Công Thắng có một người vợ có một người con, có căn nhà nhỏ với tiếng cười của gia đình có những dự định còn chưa kịp thực hiện. Nhưng trong giây phút hiểm nguy, anh vẫn chọn ở lại phía trước. Đó là điều làm nên vẻ đẹp của người lính.
Và hôm nay, khi những người trẻ chúng ta đang sống giữa hòa bình, những câu chuyện ấy đặt trước mỗi người một câu hỏi rất giản dị: Nếu thế hệ trước đã hy sinh để bảo vệ ngày hôm nay, chúng ta sẽ làm gì với ngày hôm nay mà mình đang có?
Chúng ta không nhất thiết phải bước vào chiến trường. Không nhất thiết phải đứng giữa hiểm nguy. Bởi mỗi thời đại có một cách để yêu nước. Nếu thế hệ của Lê Thị Riêng là thế hệ đấu tranh giành độc lập, nếu thế hệ của Lù Công Thắng là thế hệ giữ gìn bình yên nơi biên giới, thì thế hệ trẻ hôm nay phải là thế hệ dùng tri thức để xây dựng một Việt Nam mạnh mẽ hơn. Yêu nước có thể bắt đầu từ giảng đường. Từ một giờ học nghiêm túc. Từ một nghiên cứu được làm bằng tất cả trách nhiệm. Từ việc không ngừng học hỏi. Bởi một đất nước muốn đi xa không chỉ cần những người biết chiến đấu khi Tổ quốc lâm nguy. Đất nước còn cần những người trẻ biết xây dựng khi đất nước hòa bình.
Có lẽ, điều đẹp nhất trong câu chuyện về những người anh hùng không nằm ở khoảnh khắc họ được trao một danh hiệu. Mà nằm ở khoảnh khắc trước đó khi họ vẫn chỉ là những con người bình thường. Một cô gái có tuổi thơ nghèo khó, Một người mẹ xa con, Một người vợ mất chồng. Một người lính có gia đình nhỏ và những dự định riêng. Nhưng khi Tổ quốc đặt lên vai họ một nhiệm vụ, họ đã chọn bước tiếp. Vì thế, “Anh hùng” không phải là một con người không biết sợ. Anh hùng là người biết điều gì lớn hơn nỗi sợ của chính mình. Lù Công Thắng đã vượt qua hiểm nguy của một người lính để bảo vệ đồng đội.
“ Ngày hôm nay, biên cương vẫn còn đó.
Những con đường tuần tra vẫn còn đó.
Những người lính vẫn tiếp tục bước đi trong đêm.”
Nhưng mỗi người đang đứng ở nơi Tổ quốc cần họ đều đang góp một phần bình yên cho đất nước. Và nếu một ngày nào đó chúng ta đi qua một vùng biên giới, nhìn thấy màu áo xanh của người lính giữa núi rừng, xin hãy nhớ: Có thể họ đang đứng đó để chúng ta được bình yên ở một nơi rất xa. Có thể một người lính đang đi trong đêm để hàng triệu người được ngủ yên. Có thể một người mẹ đang chờ con về sau một ca trực. Có thể một đứa trẻ lớn lên với câu chuyện về người cha đã không trở về. Và cũng có thể, đâu đó trên những miền đất của Tổ quốc, những “hoa lửa” mới vẫn đang âm thầm nở. Lù Công Thắng đã nằm lại giữa đại ngàn. Nhưng họ không thật sự rời khỏi chúng ta. Bởi người có thể khuất, tên có thể phủ bụi theo thời gian. Nhưng lý tưởng mà họ sống, tình yêu mà họ dành cho Tổ quốc và sự bình yên mà họ đánh đổi bằng cả cuộc đời thì vẫn còn nguyên giá trị. Và có lẽ, đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của hai chữ “hoa lửa”.
Nhưng khi hoa và lửa hòa vào lịch sử, chúng trở thành một thứ không dễ mất đi ký ức của dân tộc.
“ Xin được gọi tên những người đã sống một đời không thuộc về riêng mình.” Lù Công Thắng một đóa hoa lửa nơi biên cương thời bình. Và phía sau họ là biết bao người lính vô danh vẫn đang đứng ở những nơi xa xôi nhất của Tổ quốc. Họ không cần chúng ta phải nhớ từng khuôn mặt. Chỉ mong chúng ta đừng quên một điều:
“ Bình yên hôm nay có hình bóng của những người đã từng đứng giữa hiểm nguy.”
Và tuổi trẻ hôm nay nếu biết sống có trách nhiệm, biết học tập, biết cống hiến, biết đặt lợi ích của cộng đồng và đất nước bên cạnh những ước mơ riêng thì cũng chính là cách để tiếp nhận và giữ gìn ngọn lửa mà những thế hệ đi trước đã trao lại. Bởi có những ngọn lửa không được sinh ra để thiêu đốt. Chúng được sinh ra để soi đường. Và ngọn lửa ấy từ những người đã nằm xuống vẫn đang được trao từ thế hệ này sang thế hệ khác.



