Hoa lửa nở giữa hòa bình
Hoa lửa nở giữa hòa bình
Đúng như lời hẹn, mùa đông năm sau, Mai vượt đường xá xa xôi lên với Thành. Một đám cưới giản dị được tổ chức ngay tại sân trường vùng cao.
Quà cưới của họ chẳng có gì cao sang: một chiếc chăn bông do công đoàn trường tặng, vài ba cân búp chè của đồng bào, và rộn rã nhất là tiếng hát bài "Tình ca" của các thầy cô giáo hòa cùng tiếng cười ngây ngô của đám học trò nhỏ.
Đêm tân hôn, trong gian nhà vách đất ấm áp hơi lửa, Thành lấy từ đáy ba lô ra cuốn sổ tay cũ kỹ. Anh đặt nó vào tay Mai:
"Hôm nay, tớ chép bài thơ cuối cùng vào đây. Bài thơ này, tớ dành riêng cho cậu."
Mai mở cuốn sổ. Trang giấy cuối cùng, nằm ngay sau vết khuyết do mảnh bom năm xưa để lại, là những nét chữ mực xanh nắn nót của Thành:
"Anh trở về từ bờ sông thạch hãn Chân bước thấp bước cao qua những dốc đồi Nhưng tim anh chưa bao giờ đi lạc Bởi hướng về nơi có đôi mắt em ngồi.
Cảm ơn em vì một thời hoa lửa Đã đợi anh qua vạn dặm bom rơi Giờ hoa lửa nở giữa ngàn mây trắng Thành mái nhà, thành hạnh phúc đôi mươi..."
Mai áp cuốn sổ vào ngực, nước mắt hạnh phúc lăn dài. Qua ô cửa sổ nhỏ, trên những đỉnh núi mờ sương của vùng biên cương, ánh bình minh của một ngày mới đang bắt đầu hửng lên, nhuộm đỏ cả một vùng trời như màu hoa phượng vĩ năm nào ở sân ga Hàng Cỏ.


