Hoa lửa nơi cột mốc biên cương
Tôi là Đặng Văn Hương, sinh ngày 25 tháng 5 năm 1959, quê ở thôn Hai Túc, xã Phúc Lợi, tỉnh Lào Cai. Tôi nhập ngũ ngày 30 tháng 4 năm 1979, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày khoác ba lô rời nhà, tôi chưa kịp hình dung hết chiến tranh là gì, chỉ biết rằng biên giới đang nóng, và thanh niên thì không thể đứng ngoài
Chúng tôi đang trong thời gian huấn luyện thì nhận lệnh khẩn cấp của Ban Chỉ huy Quân sự Công an vũ trang Biên phòng tỉnh Hoàng Liên Sơn. Không kịp chuẩn bị nhiều, năm anh em chúng tôi ba lô, súng đạn, lên đường làm nhiệm vụ. Không ai nói nhiều, chỉ nhìn nhau mà hiểu: chuyến đi này có thể rất dài, cũng có thể không có ngày về
Ngày 19 tháng 5 năm 1979, chúng tôi có mặt tại khu vực Đồng Lâm Cháy, huyện Mường Khương, Hoàng Liên Sơn, nay là Đồn 204, tỉnh Lào Cai. Núi rừng ở đây hoang vu, im lặng đến lạ. Sự yên tĩnh ấy khiến người lính càng phải căng mắt, căng tai, bởi kinh nghiệm cho chúng tôi biết: nơi nào quá yên ắng, nơi đó càng nguy hiểm
Đúng 8 giờ sáng ngày 20 tháng 5 năm 1979, tổ tuần tra năm người chúng tôi nhận nhiệm vụ kiểm tra khu vực cột mốc biên giới. Mặt trời đã lên, sương tan dần, tưởng như một buổi sáng bình thường. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tất cả đã thay đổi. Một tiếng nổ long trời vang lên, xé toạc không gian. Địch đã phục kích. Quả đạn mà chúng sử dụng là ĐKB – loại đạn định hướng có sức hủy diệt cực lớn.
Sau tiếng nổ ấy, khói bụi mù mịt, tai tôi ù đi, đất đá văng khắp nơi. Khi định thần lại, tôi nhận ra ba đồng chí của mình đã hy sinh ngay tại chỗ. Đó là những người anh em tôi vừa cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân: đồng chí Lộc, đồng chí An, đồng chí Công… Không còn thời gian để đau đớn, vì địch đang bao vây rất gần
Chỉ còn tôi và đồng chí Hùng. Không cần trao đổi, chúng tôi hiểu nhau bằng ánh mắt. Hai người lập tức nằm xuống, mỗi người xả hai băng đạn về phía địch để ghìm hỏa lực. Tiếng súng nổ dồn dập, hòa lẫn với tiếng tim đập trong lồng ngực. Sau đó, lợi dụng địa hình, chúng tôi nhanh chóng rút vào một hang đá gần đó, ẩn nấp để bảo toàn lực lượng
Suốt 48 tiếng đồng hồ, hai chúng tôi nằm im trong hang đá. Không lửa, không ánh sáng, không tiếng nói. Chỉ có gạo khô và nước trong bình tông chia nhau từng ngụm nhỏ. Ban ngày, chúng tôi nín thở nghe tiếng động bên ngoài. Ban đêm, cái lạnh từ vách đá thấm vào từng thớ thịt. Có những lúc tôi tưởng như không thể chịu nổi nữa, nhưng hình ảnh những đồng chí đã hy sinh ngay trước mắt khiến tôi tự nhủ: mình phải sống, để còn kể lại, để đồng đội không bị lãng quên
Sau hai ngày hai đêm, chúng tôi nhận thấy xung quanh không còn tiếng động lạ. Địch đã rút. Hai anh em bí mật rời hang, men theo rừng núi, tìm đường trở về đơn vị. Khi đặt chân về đến nơi, nhìn thấy lá cờ quen thuộc, tôi mới thực sự cảm nhận mình còn sống. Kể lại toàn bộ sự việc, giọng tôi nghẹn lại, còn trong đầu vẫn văng vẳng tiếng nổ buổi sáng hôm ấy
Ngay sau đó, đơn vị cử lực lượng cùng chúng tôi quay lại hiện trường, đưa thi thể các đồng chí đã hy sinh về. Núi rừng Đồng Lâm hôm ấy lặng im như cúi đầu tiễn biệt. Chúng tôi không nói nhiều, chỉ làm việc trong lặng lẽ. Mỗi nắm đất vun lên là một lần tim thắt lại
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng ký ức ấy vẫn còn nguyên trong tôi. Tôi không bao giờ quên buổi sáng ngày 20 tháng 5 năm 1979, không quên những người đã nằm lại nơi biên giới. Tôi sống tiếp phần đời của mình, mang theo trách nhiệm của người còn sống: nhớ, kể lại và gìn giữ sự thật.
Bởi có những con người đã ngã xuống trong im lặng, để hôm nay biên cương được bình yên, và chúng ta được sống trong hòa bình


