HOA LỬA – PHẦN II: NGỌN LỬA TRONG TIM
HOA LỬA – PHẦN II: NGỌN LỬA TRONG TIM
Sau ngày giành được chính quyền, ngôi làng nhỏ ven sông chưa bao giờ vui như thế.
Trước sân đình, lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay trong gió. Những người dân từng sống trong cảnh đói nghèo, sợ hãi giờ đây cùng nhau sửa sang đường làng, dựng lại cổng đình và tổ chức những buổi họp để bàn việc xây dựng cuộc sống mới.
Nhưng Mai biết, con đường phía trước chưa hề dễ dàng.
Một buổi tối, khi Mai đang ngồi bên mẹ, ngoài sân bỗng vang lên tiếng gọi:
– Mai! Mai ơi!
Mai chạy ra. Đó là anh Bình – một thanh niên trong đội tự vệ của làng.
– Có chuyện gì vậy anh?
Bình nhìn về phía con đường tối:
– Có tin quân Pháp đang tìm cách quay trở lại. Chúng ta phải chuẩn bị.
Mẹ Mai nghe vậy thì lo lắng:
– Đất nước vừa giành được độc lập, chẳng lẽ lại sắp có chiến tranh sao?
Bình im lặng một lúc rồi nói:
– Chúng ta cũng không mong chiến tranh. Nhưng nếu kẻ thù muốn cướp lại quê hương, chúng ta phải bảo vệ nó.
Mai nhìn anh:
– Em có thể làm gì?
Bình mỉm cười:
– Em có thể làm rất nhiều. Người giữ lửa cũng quan trọng như người cầm súng.
Câu nói ấy khiến Mai nhớ mãi.
Những ngày sau đó, Mai cùng những cô gái trong làng tham gia nấu cơm, chăm sóc người bị thương, đưa tin và giúp bộ đội. Ban ngày, cô vẫn làm việc cùng mẹ. Đêm xuống, cô lại lặng lẽ đi qua những con đường làng để chuyển thư.
Một đêm mưa lớn, Mai nhận được một nhiệm vụ đặc biệt.
Bình đưa cho cô một mảnh giấy nhỏ.
– Phải đưa nó đến làng bên trước sáng mai.
Mai nhìn trời mưa như trút nước:
– Đường núi trơn lắm. Nếu bị phát hiện thì sao?
Bình nhìn cô thật lâu:
– Anh không ép em. Nhưng nếu không đưa được tin này, cả đội có thể gặp nguy hiểm.
Mai nắm chặt mảnh giấy trong tay.
– Em đi.
Cô khoác chiếc áo nâu lên người rồi bước vào màn mưa.
Con đường tối đen. Tiếng mưa hòa cùng tiếng gió khiến mọi thứ trở nên đáng sợ. Mai đi được một đoạn thì nghe tiếng động phía sau.
Cô dừng lại.
Có tiếng người.
Mai vội nép vào bụi cây bên đường. Một nhóm lính đi ngang qua. Cô nín thở, bàn tay vẫn giữ chặt mảnh giấy.
Một người lính bất ngờ quay lại.
Mai hoảng hốt.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng chó sủa vang lên từ phía xa. Những người lính quay đi.
Mai chờ đến khi họ khuất bóng rồi tiếp tục chạy.
Gần sáng, cô đến được làng bên.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Khi trở về, Mai kiệt sức và ngã xuống trước sân đình.
Bình chạy đến đỡ cô:
– Mai!
Cô mở mắt, khẽ cười:
– Em… đưa được tin rồi.
Bình nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe.
– Em có biết em vừa làm một việc nguy hiểm đến thế nào không?
Mai im lặng.
Một lúc sau, cô nói:
– Em sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ rồi đứng yên, thì ai sẽ bảo vệ quê hương?
Bình không nói được gì.
Anh chỉ nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng đang bay trong gió.
Thời gian trôi qua.
Cuộc kháng chiến ngày càng gian khổ. Nhiều người trong làng đã lên đường. Có người trở về, có người mãi mãi không trở lại.
Một ngày nọ, Mai nhận được tin Bình đã hy sinh.
Cô đứng lặng bên bờ sông rất lâu.
Trong tay cô vẫn là chiếc khăn đỏ Bình từng tặng vào ngày đầu tiên hai người cùng tham gia đội tự vệ.
Mẹ Mai bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai con.
– Con khóc đi.
Mai lắc đầu.
– Con không muốn khóc.
– Vì sao?
Mai nhìn về phía lá cờ đang bay trên đình làng.
– Vì anh Bình từng nói với con rằng người giữ lửa không được để ngọn lửa tắt.
Nói rồi, cô lau nước mắt.
Từ ngày ấy, Mai tiếp tục công việc của mình.
Cô kể cho những đứa trẻ trong làng nghe về mùa thu năm 1945, về ngày người dân đứng lên giành chính quyền, về những người đã hy sinh để lá cờ đỏ sao vàng được tung bay.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã trải qua biết bao biến động, Mai đã trở thành một người phụ nữ tóc bạc.
Một buổi sáng mùa thu, cô đưa cháu gái ra sân đình.
Cô bé ngước nhìn lá cờ và hỏi:
– Bà ơi, tại sao bà cứ nhìn lá cờ mãi vậy?
Mai mỉm cười.
– Vì ngày xưa, bà đã từng chạy trong mưa để mang nó đến đây.
– Bà không sợ sao?
Mai nhìn cháu, ánh mắt hiền nhưng đầy tự hào:
– Có chứ. Người dũng cảm không phải là người không biết sợ. Người dũng cảm là người biết sợ nhưng vẫn làm điều mình phải làm.
Cô bé im lặng nhìn lá cờ.
Gió thu thổi qua.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa bầu trời xanh.
Mai khẽ nói:
– Cháu hãy nhớ nhé. Đất nước này được xây nên từ những điều rất lớn, nhưng cũng từ những việc rất nhỏ của biết bao con người bình thường.
Cô bé nắm lấy tay bà.
Và trong khoảnh khắc ấy, Mai cảm thấy ngọn lửa của mùa thu năm 1945 vẫn còn cháy.
Nó truyền từ người này sang người khác.
Từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Đó là “Hoa lửa” – những con người bình dị đã góp phần làm nên một mùa thu bất diệt của dân tộc.


