HOA LỬA QUẢNG TRỊ
câu chuyện “Hoa Lửa” được kể qua lời của ông Hứa Văn Liệu, nói về người bố đã anh dũng hy sinh khi tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị
Tôi là Hứa Văn Liệu.
Hôm nay, tôi xin kể lại một câu chuyện không chỉ của riêng gia đình tôi, mà là câu chuyện của rất nhiều gia đình Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Đó là câu chuyện về người bố của tôi – một người lính đã hy sinh tại chiến trường Quảng Trị, nơi được coi là “túi bom, chảo lửa” của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Bố tôi ra đi khi tôi còn quá nhỏ
Ngày bố lên đường nhập ngũ, tôi còn rất bé. Ký ức về bố không nhiều, chỉ là hình ảnh người đàn ông gầy, nước da sạm nắng, chiếc ba lô cũ và ánh mắt rất hiền. Trước khi đi, bố chỉ dặn mấy câu giản dị:
“Ở nhà nghe lời mẹ, lớn lên làm người tử tế.”
Rồi bố đi.
Đi vào nơi mà sau này tôi mới hiểu, đó là nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Hoa lửa nơi chiến trường Quảng Trị
Quảng Trị những năm ấy, bom đạn không ngơi nghỉ. Ngày cũng như đêm, đất trời rung chuyển. Người lính sống trong hầm hào, ăn cơm trộn đất, uống nước sông, chiến đấu giữa khói lửa mịt mù.
Bố tôi là một trong hàng vạn người lính như thế.
Không ai biết bố đã chiến đấu ở trận nào, đã vượt qua bao nhiêu lần bom rơi đạn nổ. Chỉ biết rằng, trong một trận đánh ác liệt, bố đã nằm lại nơi chiến trường, hòa mình vào đất mẹ Quảng Trị.
Ngày giấy báo tử về đến nhà, mẹ tôi lặng người. Không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ thắp nén hương, ôm chúng tôi vào lòng. Từ ngày ấy, trong nhà tôi thiếu đi một người cha, nhưng lại có thêm một điều thiêng liêng: niềm tự hào.
Bông hoa lửa trong ký ức người con
Lớn lên trong hòa bình, tôi không được nghe bố kể chuyện chiến trường, không được bố dắt tay đến trường. Nhưng mỗi lần nghe nhắc đến Quảng Trị, đến những người lính đã hy sinh, trong lòng tôi luôn thấy bố mình ở đó.
Bố không có mộ phần cụ thể để tôi đến thăm.
Nhưng với tôi, mỗi tấc đất Quảng Trị đều là nơi bố yên nghỉ.
Bố đã sống trọn vẹn một đời người lính.
Bố đã hóa thành bông hoa lửa – lặng lẽ cháy lên để đất nước được yên bình, để con cháu hôm nay được lớn lên trong hòa bình.
Hoa lửa truyền lại cho thế hệ sau
Hôm nay, khi đã trải qua gần trọn cuộc đời, tôi càng thấm thía rằng:
Sự hy sinh của bố tôi và bao người lính khác không phải để được nhớ ơn bằng lời nói, mà để chúng ta sống tốt hơn, trách nhiệm hơn, đoàn kết hơn.
Tôi thường nói với con cháu mình:
“Ông nội các con đã ngã xuống để các con được sống. Vì thế, các con phải sống cho xứng đáng.”
Hoa lửa không tắt
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hoa lửa Quảng Trị vẫn còn cháy –
cháy trong ký ức của những người con liệt sĩ như tôi,
cháy trong từng nén hương, từng câu chuyện được kể lại hôm nay.
Bố tôi đã hy sinh,
nhưng tinh thần của bố – tinh thần người lính Việt Nam – thì không bao giờ mất.
Hoa lửa Quảng Trị – hoa lửa của những người cha – đời đời rực sáng.



