HOA LỬA THÁNG NĂM
HOA LỬA THÁNG NĂM
Mỗi năm, khi những bông hoa gạo đỏ rực cuối cùng rụng xuống và cái nắng tháng Năm bắt đầu đổ lửa trên những triền đồi xứ Lạng, ông Hoàng Văn Số lại ngồi lặng yên bên hiên nhà tại Lạng Sơn. Trên bàn là tấm Huân chương Kháng chiến và chiếc Kỷ niệm chương chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị. Nhấp một ngụm chè chát, ánh mắt ông nhìn về phía những dải núi mờ sương, ký ức của một thời "máu và hoa" lại ùa về vẹn nguyên như mới hôm qua.
Khúc Tráng Ca Thành Cổ
Mùa hè năm 1972, khi chàng trai trẻ người Tày – Hoàng Văn Số – vừa tròn 21 tuổi, anh nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, tạm biệt bản làng Cao Lộc thân thương để lên đường nhập ngũ. Đó là một thời điểm khốc liệt. Tháng 5 năm 1972, anh cùng đồng đội hành quân vào Nam, hướng thẳng về chảo lửa Quảng Trị.
Đến tháng 10 năm 1972, anh có mặt tại mặt trận Quảng Trị – nơi đang diễn ra cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ. "Mùa hè đỏ lửa" ấy, đất đá cũng thành tro bụi, nhưng lòng người thì không lung lạc. Chàng chiến sĩ trẻ Hoàng Văn Số đã sống và chiến đấu giữa mưa bom bão đạn, chứng kiến những người đồng đội ngã xuống khi tuổi đời mười chín đôi mươi. Giữa lằn ranh sinh tử, anh đã giữ vững tay súng, kiên cường bám trụ cho đến ngày chiến thắng.
Đầu năm 1975, ngay trước thềm chiến dịch đại thắng mùa Xuân, anh được phong quân hàm Chuẩn úy – một sự ghi nhận xứng đáng cho những cống hiến và sự dũng cảm trên chiến trường.
Người Giữ "Mạch Máu" Thông Tin
Đất nước hòa bình, nhưng biên cương lại vẫy gọi. Tháng 5 năm 1979, người lính cụ Hồ ấy lại tiếp tục khoác ba lô lên đường, cống hiến cho nhiệm vụ mới. Với cấp bậc Chuẩn úy, anh trở thành Chủ nhiệm/Sĩ quan chuyên môn về sửa chữa (CN/SC), giữ chức vụ B đại đội trưởng thuộc Tiểu đoàn 24 (D24), sau đó gắn bó với Trung đoàn 241, Sư đoàn 367 (E241 f367) – đơn vị Phòng không - Không quân anh hùng.
Nếu như thời chiến là tay súng giữ đất, thì thời bình, ông Số lại là người giữ "mạch máu" thông tin cho đơn vị. Những khí tài, máy móc thông tin quân sự phức tạp, qua bàn tay khéo léo và khối óc nhạy bén của người con xứ Lạng, đều hoạt động trơn tru.
"Thông tin là mạch máu của chiến đấu. Súng có thể hết đạn, nhưng thông tin không bao giờ được ngắt quãng." – Đó là lời nằm lòng của ông và các chiến sĩ D24 ngày ấy.
Dù mang trong mình vết thương của chiến tranh (thương binh hạng 6), những ngày trái gió trở trời vết thương lại đau nhức, nhưng ông chưa một ngày ngơi nghỉ. Ông cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ, trí tuệ cho quân đội cho đến khi được nhà nước cho nghỉ hưu, phục viên về lại quê hương Lạng Sơn vào năm 1993 - 1995.
Hoa Lửa Thời Bình
Năm 1995, ông Hoàng Văn Số chính thức khép lại chặng đường hơn 20 năm binh nghiệp đầy vinh quang để trở về với cuộc sống đời thường tại Lạng Sơn.
Hôm nay, ngồi lật lại những tấm Huân chương Kháng chiến, ngắm nhìn chiếc Kỷ niệm chương, ông Số mỉm cười. Những vết thương thể xác do chiến tranh để lại không làm giảm đi niềm tự hào trong ánh mắt người cựu chiến binh già. Hoa lửa của những năm 1972, 1975, 1979 không hề tắt, nó vẫn cháy lung linh trong ký ức của ông, trong những câu chuyện ông kể cho con cháu nghe về một thời đại anh hùng của dân tộc.
Một đời tận hiến cho Tổ quốc, người chuẩn úy năm xưa nay đã là một nhành cây đại thụ bình yên giữa lòng xứ Lạng thân yêu.


