HOA LỬA THÀNH CỔ
Mỗi lần nhắc đến Quảng Trị, cựu chiến binh Lê Bá Dương – người trực tiếp chiến đấu tại Thành cổ năm 1972 – vẫn nghẹn ngào xúc động.
HOA LỬA THÀNH CỔ
Mỗi lần nhắc đến Quảng Trị, cựu chiến binh Lê Bá Dương – người trực tiếp chiến đấu tại Thành cổ năm 1972 – vẫn nghẹn ngào xúc động.
Ông kể:
"Mùa hè năm ấy, chúng tôi bước vào Thành cổ khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Ai cũng trẻ, ai cũng mang trong tim khát vọng giải phóng đất nước."
Những ngày đầu tháng 7 năm 1972, bom đạn địch trút xuống Quảng Trị như mưa.
Ban ngày pháo kích.
Ban đêm pháo kích.
Mặt đất rung chuyển không ngừng.
Những bức tường cổ kính của Thành cổ bị bom đạn cày nát. Cây cối gãy đổ. Hầm hào liên tục sập xuống rồi lại được đào lên.
Có những ngày, một chiến sĩ vừa đào xong công sự thì quả pháo tiếp theo đã rơi xuống.
Nhưng không ai lùi bước.
Ông Dương nhớ lại một đêm vượt sông Thạch Hãn để vào Thành cổ.
Dòng sông tối đen.
Đạn pháo sáng xé toạc bầu trời.
Những chiếc thuyền nhỏ chở bộ đội lặng lẽ vượt sông.
Người chèo thuyền không nói một lời.
Ai cũng hiểu rằng phía trước là lằn ranh giữa sự sống và cái chết.
Một người đồng đội trẻ ngồi cạnh ông khẽ nói:
– Nếu mai tôi không trở về, nhờ anh gửi lời cho mẹ tôi rằng tôi đã chiến đấu đến cùng.
Ông Dương chỉ biết siết chặt bàn tay người bạn.
Ngày hôm sau, trong một trận pháo kích dữ dội, người đồng đội ấy đã anh dũng hy sinh.
Ông kể:
"Chúng tôi không có thời gian để khóc. Bom đạn vẫn nổ. Trận chiến vẫn tiếp diễn. Chúng tôi phải tiếp tục chiến đấu thay phần của những người đã ngã xuống."
Suốt 81 ngày đêm, biết bao chiến sĩ đã nằm lại trên mảnh đất Thành cổ.
Nhiều người không tìm thấy hài cốt.
Nhiều người mãi mãi tuổi hai mươi.
Máu của các anh đã hòa vào dòng sông Thạch Hãn.
Nhiều năm sau, khi trở lại Quảng Trị, đứng trước dòng sông ấy, ông Lê Bá Dương đã viết những câu thơ khiến hàng triệu người xúc động:
"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."
Đó không chỉ là lời thơ.
Đó là tiếng lòng của những người còn sống dành cho đồng đội đã gửi tuổi xuân của mình lại nơi Thành cổ.
Hôm nay, Thành cổ Quảng Trị đã xanh màu cây lá.
Tiếng bom đạn đã lùi xa.
Nhưng mỗi tấc đất nơi đây vẫn nhắc nhớ về sự hy sinh anh dũng của những người lính năm xưa.
Họ đã sống những tháng ngày rực lửa nhất của tuổi trẻ để đất nước có được hòa bình hôm nay.



