Hoa lửa Trần Hưng Đạo
Có một dòng sông mang tên Bạch Đằng.
Có một vùng đất mang tên Vạn Kiếp.
Có một tác phẩm mang tên “Hịch tướng sĩ”.
Và có một con người đã gắn tên mình với những trang sử hào hùng của dân tộc: Trần Hưng Đạo.
Ông sống cách chúng ta nhiều thế kỷ.
Nhưng những điều ông để lại vẫn còn gần gũi.
Đó là lòng yêu nước.
Là ý chí không khuất phục.
Là tinh thần đoàn kết.
Là trí tuệ.
Là khả năng nhìn xa.
Là trách nhiệm với nhân dân.
Những chiến thắng của thời Trần đã trở thành ký ức lịch sử.
Nhưng ký ức chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó giúp con người hôm nay sống tốt hơn.
Chúng ta không cần trở thành những vị tướng.
Không cần cầm kiếm.
Không cần đứng giữa chiến trường.
Mỗi người chỉ cần làm tốt phần việc của mình.
Học sinh học tập chăm chỉ.
Giáo viên tận tâm với học trò.
Người lao động làm việc trung thực.
Công dân sống có trách nhiệm.
Người trẻ biết trân trọng quê hương và gìn giữ hòa bình.
Đó chính là cách tiếp nối ngọn lửa của cha ông.
Trần Hưng Đạo đã để lại một “hoa lửa” không dễ tàn.
Đó không phải ngọn lửa của chiến tranh.
Đó là ngọn lửa của lòng tự hào dân tộc.
Mỗi khi nghe tiếng trống hội, nhìn dòng Bạch Đằng, đọc những lời trong “Hịch tướng sĩ”, chúng ta có thể nhớ rằng đất nước đã từng có những thế hệ sống và chiến đấu vì tương lai của dân tộc.
Hôm nay, ngọn lửa ấy được trao lại cho chúng ta.
Hãy giữ nó bằng tri thức.
Hãy nuôi nó bằng trách nhiệm.
Hãy làm cho nó sáng lên bằng những việc tốt mỗi ngày.
Để nhiều thế hệ sau, khi nhắc đến Trần Hưng Đạo, họ không chỉ nhớ về một vị tướng của thế kỷ XIII.
Họ còn nhớ rằng từ lịch sử ấy, một ngọn lửa yêu nước đã được truyền mãi qua thời gian.



